Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2026

Vết Nứt Của Ánh Nắng

 [Verse 1]

Buổi sáng chậm,

ánh nắng dừng lại trên vết nứt của tường

Cái ly sứ mẻ miệng

vẫn giữ được hơi ấm bàn tay


Không có gì cần thay

chỉ có thời gian đang thở

và tôi ngồi yên

giữa những điều chưa từng hoàn thiện


[Verse 2]

Con đường cũ

dẫn tôi đi vòng xa hơn dự định

Một chiếc lá khô

nằm sai chỗ giữa mùa mưa


Tôi không cúi xuống nhặt

cũng không bước qua vội

Chỉ nhìn nó nằm kia

như mọi chuyện từng xảy ra


[Pre-Chorus]

Có những điều

không cần sáng rõ

chỉ cần còn thật

khi đêm xuống


[Chorus]

Tôi học cách ở lại

với những gì chưa trọn vẹn

Không hỏi vì sao thiếu

không tiếc điều đã rơi


Nếu lòng còn biết lắng nghe

tiếng thở dài của gió

thì một đời người

cũng đủ yên rồi


[Bridge]

Bàn tay này đã cũ

nhưng vẫn nhớ cách nắm

Những vết xước trên tim

kể chuyện mà lời không cần


Tôi không tìm thêm nữa

chỉ ngồi xuống cạnh mình

như một người quen cũ

đã đi lạc rất lâu


[Final Chorus – nhẹ hơn]

Ở đây

mọi thứ được phép chậm

được phép sai

được phép già đi


Và trong khoảnh khắc đó

tôi gọi tên điều này là

wabi sabi

Không có nhận xét nào: