[Verse 1 – Mạng xã hội]
Đêm trôi chậm, tay lướt qua đời người khác.
Hoàng hôn không phải của tôi, thành công được chỉnh màu cho vừa mắt.
Mệt rồi — vẫn xem, sợ tắt đi là chậm hơn ai.
Như thể im lặng đồng nghĩa với việc tôi vừa đánh mất một thứ gì.
[Verse 2 – Công việc]
Thêm một cuộc gọi, thêm một việc, thêm lần nữa: “chỉ chút thôi”.
Gật đầu tới lúc hơi thở trải mỏng trên sàn mệt mỏi.
Người ta nói phải cày thì mới sống, nên tôi thức cùng đồng hồ.
Nhưng chạy theo mọi cơ hội làm tôi chẳng còn lại gì cho mình sau đó.
[Verse 3 – Tiền bạc]
Màn hình nhấp nháy, ai cũng đang thắng — ít nhất là họ nói vậy.
Tôi nhảy lên chuyến tàu nửa nhắm mắt, chỉ vì sợ mình đến trễ.
Mua giấc mơ bằng tin đồn, bán sự bình yên để đổi một màn khoe.
Những quyết định quá nhanh để lại món nợ mà tôi vẫn đang gánh về.
[Verse 4 – Con người]
Cười trong căn phòng mà tôi biết mình không thuộc về.
Nói đúng lúc, để bản thân đứng ngoài lề.
Tôi sợ những đêm trống rỗng hơn những lời chào giả vờ.
Nên tôi ở lại nơi trái tim mình đã nói “không” từ bao giờ.
[Verse 5 – Học hỏi & thời gian]
Lưu cả trăm bài học, chẳng cái nào đi đến cùng.
Bận chuẩn bị để sẵn sàng, nhưng chưa từng bắt đầu đúng lúc.
Chạy theo mọi thứ, chỉ vì sợ chậm hơn dòng người.
Đến khi quên mất vì sao mình khởi hành từ những năm rất xa rồi.
[Outro]
Sống là chọn — và để phần còn lại được rời đi.
Nói không với FOMO!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét