(A warm, emotional Vietnamese song about “mottainai” — the Japanese feeling of regret when something valuable is wasted — expressed through missed everyday moments and not cherishing elderly loved ones in time. )
(Một bài hát Việt Nam ấm áp, xúc động về “mottainai” — cảm giác tiếc nuối của người Nhật khi điều gì đó quý giá bị lãng phí — được bộc lộ qua những khoảnh khắc hàng ngày bỏ lỡ và không trân trọng những người thân lớn tuổi kịp thời.)
[Verse 1]
Có những sáng ta thức dậy rất nhanh
Ly cà phê còn thơm mà lòng đã vội
Ngoài hiên nắng gọi tên từng chiếc lá
Mà mắt ta chỉ dán chặt màn hình thôi
Thời gian rơi qua kẽ tay lặng lẽ
Một ngày trôi không kịp nói câu cười
Đến khi đêm khép mi buồn rất khẽ
Mới giật mình… mình đã sống cho ai?
[Chorus 1]
Bỏ dở bữa cơm mẹ ngồi chờ cửa
Nói “để mai” rồi mai mãi không về
Một tin nhắn yêu thương còn chưa gửi
Một cái ôm ngại ngùng chẳng trao đi
Những điều nhỏ bé vậy thôi
mà làm tim ai đó chơi vơi
đánh rơi mất một khoảnh khắc tuyệt vời
thật là mottainai!
[Verse 2]
Có người già ngồi bên thềm chiều muộn
Kể chuyện xưa bằng giọng đã mòn rồi
Ta gật gù nhưng lòng còn bận rộn
Chuyện hôm nay lấn át cả một đời
Mỗi nếp nhăn là tháng năm đọng lại
Mỗi ánh nhìn từng vượt gió đi qua
Bao bài học không trường nào dạy nổi
Chỉ cần ta… ngồi xuống, nghe thôi mà
[Chorus 2]
Để ông kể mà tai còn đeo nhạc
Để bà cười mà mắt vẫn xa xăm
Một câu hỏi “ngày xưa sao hả bà?”
Có thể làm ấm lại cả trăm năm
Chậm một phút để thương nhiều hơn
giữ một bàn tay đang run
đừng để yêu thương hóa thành muộn màng
thật là mottainai!
[Bridge]
Đời mong manh như hơi thở mỏng
Gặp được nhau đâu phải chuyện tình cờ
Mỗi con người là một trời ký ức
Đi ngang đời nhau… xin đừng hững hờ
[Chorus 3]
Một ước mơ cất sâu vì sợ hãi
Một lời xin lỗi chưa dám nói ra
Một lần sống hết mình cho điều đúng
Cứ lần lữa để rồi hóa nhạt nhòa
Ngày còn đó mà tim lặng im
biết bao điều đẹp chưa kịp tìm
để thanh xuân trôi qua trong lặng thinh
thật là mottainai!