Có những mùa ta đi qua đời người
Như ngọn nến thức cùng đêm tối
Cháy đến tận cùng phần sáp cuối
Mà chẳng biết mình còn lại bao nhiêu
Có những lần ta cúi đầu rất khẽ
Để giữ một nụ cười khỏi tắt trên môi ai
Đến khi nhìn lại bóng mình trên nước
Mới hay khuôn mặt ấy đã xa rồi
[Pre-Chorus]
Gió hỏi:
Người đang tìm gì
Trong những ánh mắt không bao giờ ở lại?
[Chorus]
Dòng sông không ngoảnh lại
Sau mỗi khúc quanh đời
Vầng trăng không chia đôi mình
Để vừa lòng muôn ngả tối
Ta mang trái tim đi xin chỗ trú
Giữa những lời khen chê nổi trôi
Để rồi một đêm nghe cỏ úa
Mới biết mình đã lạc mất mình thôi
[Verse 2]
Ta từng vá trời bằng những lời tử tế
Tưởng rằng như thế sẽ bớt mưa
Từng gom hết những mảnh buồn của thiên hạ
Mà quên nhặt linh hồn mình trong gió thưa
Ngày tháng ấy
Ai cũng cần một điều gì nơi ta
Một lời an ủi
Một bờ vai
Một ngọn lửa
Chỉ riêng ta
Không còn nơi nào để trở về
[Pre-Chorus]
Chiều xuống rất chậm trên mặt nước
Và dòng sông nói bằng im lặng:
"Người không thể rót mãi
Từ một chiếc bình đã cạn."
[Chorus]
Dòng sông không ngoảnh lại
Sau mỗi khúc quanh đời
Vầng trăng không chia đôi mình
Để vừa lòng muôn ngả tối
Ta mang trái tim đi xin chỗ trú
Giữa những lời khen chê nổi trôi
Để rồi một đêm nghe cỏ úa
Mới biết mình đã lạc mất mình thôi
[Bridge]
Hoa nở rồi tàn
Có xin ai cho phép đâu
Mây đến rồi đi
Có giữ được lần nào đâu
Người thương rồi xa
Tiếng vỗ tay rồi lặng
Chỉ có con đường trong tâm
Là theo ta đến cuối
Nên ta thôi đuổi theo những cánh chim
Bay về phía chân trời của người khác
Thôi đem đời mình đổi lấy
Một cái gật đầu mong manh
Dòng sông vẫn chảy
Trăng vẫn sáng
Và ta cuối cùng cũng hiểu
Bình yên không nằm trong ánh mắt thế gian
Mà nằm trong khoảnh khắc
Ta không còn cần được ai công nhận
[Outro]
Đêm rất sâu.
Gió đi qua những cành cây già.
Dòng sông đi qua những bờ bến cũ.
Còn ta đi qua chính mình.
Không thắng ai.
Không chứng minh điều gì.
Chỉ lặng lẽ trở về.