Hoa Tran's blog
Trang blog của Trần Thủ Hòa
Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026
In Between the Lines
I used to think it shimmered far away,
In rooftop bars and city lights.
In boarding calls and crowded platforms,
In almost-famous Friday nights.
I wore it like a future promise,
Like something just beyond my reach.
But it was hiding in the silence
Between the things we didn’t speak.
[Pre-Chorus]
Not in the rush, not in the race,
Just in the pauses I don’t chase.
[Chorus]
Maybe it’s here in the in-between,
Steam from a cup, your sweater on me.
Low-fi radio, Sunday slow,
Nowhere important we gotta go.
No spotlight, no big reveal,
Just quiet moments that feel… real.
Maybe it’s here in the in-between.
[Verse 2]
It’s laughing when the power goes out,
Candles dancing on the wall.
It’s takeout boxes on the table,
Not minding much at all.
It’s walking home in summer thunder,
Shoes soaked through but staying close.
It’s knowing I don’t have to be
The loudest in the room to glow.
[Pre-Chorus]
Not every high needs to be high,
Some kind of peace just passes by.
[Chorus]
Maybe it’s here in the in-between,
Missed train rides and shared routines.
Midnight talks that don’t conclude,
Comfortable in the half-lit room.
No finish line, no grand design,
Just your hand resting in mine.
Maybe it’s here in the in-between.
[Bridge (space for soft sax solo after 2nd line)]
I still get restless sometimes,
Still look for more in neon signs.
But when the noise fades into blue,
The simplest things come back into view.
(8 bars instrumental – warm tenor sax over Rhodes chords)
[Final Chorus (lift but intimate)]
Maybe it’s here in the in-between,
Heartbeat steady, unannounced scene.
Not a headline, not a win,
Just letting the light come in.
No somewhere else I need to be,
Just this room… and you… and me.
Maybe it’s here in the in-between.
Mưa Nắng Nơi Biển Đảo
Chiều xuống khẽ bên hiên gió
Biển xanh như giấc mơ nhỏ
Nắng vừa hong vai em
Mưa ghé qua rất êm
Giọt rơi như điều chưa nói
Chạm vào tim anh rồi thôi
Sóng vẫn ru ngoài kia
Như chuyện mình chưa chia
[Pre-Chorus]
Em hỏi anh vì sao
Trời cứ thay sắc màu
Anh chỉ cười rất lâu
Giữ tay em thật lâu
[Chorus]
Mưa đến rồi đi như một cái ôm
Nắng đến làm môi em hồng thêm
Biển đảo mình đâu hứa xa xôi
Chỉ hứa bình yên mỗi khi cạnh nhau
Dẫu gió loay hoay mây đổi màu
Anh vẫn thương như ban đầu
Mưa nắng kia — cứ qua mau
Anh ở đây, rất lâu
[Bridge (hạ thấp, gần như nói)]
Nếu mai trời đổ cơn mưa
Anh vẫn đứng bên hiên xưa
Nếu nắng vàng trở lại
Ta vẫn chung nhịp thở
[Final Chorus – mở rộng]
Mưa đến rồi tan giữa biển khơi
Nắng ghé qua hong khô chơi vơi
Biển đảo mình không giữ điều chi
Ngoài tiếng tim lặng thầm bên sóng
Dẫu gió loay hoay mây đổi màu
Anh vẫn thương như thuở ban đầu
Mưa nắng kia — cứ qua mau
Tình mình còn ở lại sau
Đời Xoay Vòng
Đời xoay vòng
Không chờ ai
Không thương lượng
[Verse 1 – Gia đình]
Cha mẹ già
Da nhăn nheo
Lưng cong xuống
Một bữa vắng
Ghế còn đó
Người còn đâu
Tin nhắn cũ
Vẫn còn lưu
Tim còn đau
Ảnh treo tường
Cười rất tươi
Giờ lặng im
[Giải pháp]
Gọi hôm nay
Đừng để mai
Mai không kịp
Ôm thật chặt
Nói yêu thương
Khi còn thể
[Verse 2 – Công danh]
Chức lên nhanh
Rớt còn nhanh
Nhanh hơn gió
Tên bảng vàng
Rồi phai tàn
Tan như khói
Tiền đầy tay
Bay khỏi tay
Tay trắng lại
Bạn nâng ly
Ly còn đó
Bạn đâu rồi
[Giải pháp]
Học thêm nghề
Rèn thêm nghề
Nghề nuôi thân
Giữ tâm vững
Đứng giữa sóng
Sóng tự tan
[Verse 3 – Thân thể]
Da mịn màng
Rồi nhăn dần
Dần theo tuổi
Sức tràn đầy
Đầy hôm trước
Trước đã qua
Một cơn sốt
Sốt nhẹ thôi
Thôi đủ tỉnh
Thân mượn tạm
Tạm vài năm
Năm rất ngắn
[Giải pháp]
Ngủ đủ sâu
Ăn đủ sạch
Sạch từ tâm
Thở thật chậm
Chậm mà chắc
Chắc từng nhịp
[Final Hook]
Nắm càng chặt
Chặt càng đau
Đau càng giữ
Buông vừa đủ
Đủ để sống
Sống nhẹ tênh
Biết vô thường
Thường mà vậy
Vậy đừng sợ
Sống hôm nay
Nay cho trọn
Trọn từng hơi
Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2026
Tình Yêu là Hiện Diện
[Intro – Ambient city sound + sax riff xa xa]
Giữa thành phố chưa từng ngủ
Có những trái tim vẫn tin.
[Verse 1 – Rhythmic spoken / rap flow]
Đèn cao tầng soi xuống những con đường dài
Người đi qua nhau nhanh hơn một cái nhìn
Tin tức dày đặc, lo toan chồng chất
Nhưng giữa hỗn độn — ta vẫn chọn niềm tin
Không phải niềm tin mù quáng
Không phải ước mơ viển vông
Chỉ là tin vào điều tử tế
Dù thế giới chưa thật đồng lòng
Ta không chờ phép màu
Ta trở thành câu trả lời
Một hành động nhỏ thôi
Cũng đủ thay đổi một đời
[Pre-Chorus – melody bắt đầu rõ hơn]
Giữa nhịp sống dồn dập
Ta giữ nhịp tim mình
Giữa ngàn điều tạm bợ
Ta giữ một đức tin.
[Chorus – melodic hook, uplifting]
Yêu là sự hiện diện
Là có mặt bằng cả trái tim
Là bước đi trong ánh sáng
Dù đường phía trước lặng im
Yêu là sự can đảm
Giữa hoài nghi vẫn đứng vững vàng
Nhân ái là lời tuyên ngôn
Rằng ta tin vào điều tốt lành
[Verse 2 – Beat chắc hơn, flow mạnh]
Không cần phải nói lớn
Không cần phải đúng hơn ai
Chỉ cần chọn điều ngay thẳng
Trong từng quyết định hằng ngày
Có những hạt giống âm thầm
Nằm sâu trong lòng đất tối
Chúng không đòi ánh nhìn
Nhưng vẫn chờ ngày vươn chồi
Nếu ta sống thật tử tế
Trong từng phút hiện sinh
Thì giữa thành phố bê tông
Cũng mọc lên vườn đức tin
[Bridge – Half spoken, half sung, sax solo nâng cảm xúc]
Khi ta thấy lòng mình sáng
Không phải vì đời dễ dàng
Mà vì ta chọn yêu thương
Như một cách giữ thế gian.
[Final Chorus – fuller beat + subtle choir pad]
Yêu là sự hiện diện
Là gieo ánh sáng mỗi ngày
Là đứng trong tâm bão
Mà lòng vẫn không lung lay
Yêu là lòng nhân ái
Giữa thời khắc mong manh
Khi ta sống điều đúng đắn
Đức tin nở trong tim mình.
Thứ Ba, 10 tháng 2, 2026
Mottainai
(A warm, emotional Vietnamese song about “mottainai” — the Japanese feeling of regret when something valuable is wasted — expressed through missed everyday moments and not cherishing elderly loved ones in time. )
(Một bài hát Việt Nam ấm áp, xúc động về “mottainai” — cảm giác tiếc nuối của người Nhật khi điều gì đó quý giá bị lãng phí — được bộc lộ qua những khoảnh khắc hàng ngày bỏ lỡ và không trân trọng những người thân lớn tuổi kịp thời.)
[Verse 1]
Có những sáng ta thức dậy rất nhanh
Ly cà phê còn thơm mà lòng đã vội
Ngoài hiên nắng gọi tên từng chiếc lá
Mà mắt ta chỉ dán chặt màn hình thôi
Thời gian rơi qua kẽ tay lặng lẽ
Một ngày trôi không kịp nói câu cười
Đến khi đêm khép mi buồn rất khẽ
Mới giật mình… mình đã sống cho ai?
[Chorus 1]
Bỏ dở bữa cơm mẹ ngồi chờ cửa
Nói “để mai” rồi mai mãi không về
Một tin nhắn yêu thương còn chưa gửi
Một cái ôm ngại ngùng chẳng trao đi
Những điều nhỏ bé vậy thôi
mà làm tim ai đó chơi vơi
đánh rơi mất một khoảnh khắc tuyệt vời
thật là mottainai!
[Verse 2]
Có người già ngồi bên thềm chiều muộn
Kể chuyện xưa bằng giọng đã mòn rồi
Ta gật gù nhưng lòng còn bận rộn
Chuyện hôm nay lấn át cả một đời
Mỗi nếp nhăn là tháng năm đọng lại
Mỗi ánh nhìn từng vượt gió đi qua
Bao bài học không trường nào dạy nổi
Chỉ cần ta… ngồi xuống, nghe thôi mà
[Chorus 2]
Để ông kể mà tai còn đeo nhạc
Để bà cười mà mắt vẫn xa xăm
Một câu hỏi “ngày xưa sao hả bà?”
Có thể làm ấm lại cả trăm năm
Chậm một phút để thương nhiều hơn
giữ một bàn tay đang run
đừng để yêu thương hóa thành muộn màng
thật là mottainai!
[Bridge]
Đời mong manh như hơi thở mỏng
Gặp được nhau đâu phải chuyện tình cờ
Mỗi con người là một trời ký ức
Đi ngang đời nhau… xin đừng hững hờ
[Chorus 3]
Một ước mơ cất sâu vì sợ hãi
Một lời xin lỗi chưa dám nói ra
Một lần sống hết mình cho điều đúng
Cứ lần lữa để rồi hóa nhạt nhòa
Ngày còn đó mà tim lặng im
biết bao điều đẹp chưa kịp tìm
để thanh xuân trôi qua trong lặng thinh
thật là mottainai!
Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2026
Thắp Đèn
[Verse 1]
Có những ngày tim nặng như mây
Giữa phố đông mà nghe lạc loài thế này
Người ta hỏi: “Sống sao cho lời?”
Tôi từng đếm thiệt hơn… rồi mệt rã rời
Cho đi một nụ cười không ai biết
Một bàn tay đưa ra khi người ta cần thiết
Không bảng tên, không cần ghi công
Chỉ thấy trong ngực mình… nhẹ hơn một chút thôi
[Pre-Chorus]
Khi không còn đợi ai trả lại
Tự nhiên lòng bớt những đêm dài
Không ai nợ mình, mình chẳng nợ ai
Chỉ còn lại một trái tim đang thở rất dài
[Chorus]
Giống như thắp một ngọn đèn lên
Soi sáng người… mà sáng trước ở trong tim mình
Không cần ai phải nhớ tên
Chỉ cần biết hôm nay mình sống dịu dàng hơn
Thắp một ngọn đèn lên
Giữa gió đời vẫn đứng vững không chênh vênh
Cho đi đâu mất gì đâu
Mà sao thấy giàu thêm trong lòng
[Verse 2 – Rap]
Yeah
Không phải tiền, không phải danh
Mà là tâm mình bớt chật, bớt mong manh
Bớt hơn thua, bớt so đo
Bớt cái tôi cứ gào lên “phải được cho”
Mỗi lần nhường một bước, thấy mình cao hơn
Mỗi lần thôi giận dữ, thấy đời hiền hơn
Không cần ai trả ơn, không cần ai nhớ
Chỉ cần tối về ngủ yên, lòng không trăn trở
Tôi từng nghĩ cho đi là mất
Giờ mới biết là đang tháo xiềng cho tâm mình thoát
Người nhận được gì — có thể tôi không hay
Nhưng tôi nhận bình yên… ngay tại đây
[Pre-Chorus]
Khi không còn đợi ai trả lại
Tự nhiên lòng bớt những đêm dài
Không ai nợ mình, mình chẳng nợ ai
Chỉ còn lại một trái tim đang thở rất dài
[Chorus]
Giống như thắp một ngọn đèn lên
Soi sáng người… mà sáng trước ở trong tim mình
Không cần ai phải nhớ tên
Chỉ cần biết hôm nay mình sống dịu dàng hơn
Thắp một ngọn đèn lên
Giữa gió đời vẫn đứng vững không chênh vênh
Cho đi đâu mất gì đâu
Mà sao thấy giàu thêm trong lòng
[Bridge – half-rap, half-melody]
Nếu một ngày thế giới lạnh hơn
Thì mình làm người nhóm lửa trước
Nếu một ngày lòng người khép cửa
Thì mình là người gõ nhẹ yêu thương
Không cần làm mặt trời đâu
Chỉ một đốm sáng nhỏ nhiệm màu
Vì khi tay mình đang cầm ánh sáng
Bóng tối trong mình… tự rơi phía sau
[Final Chorus – nâng tông, đầy năng lượng]
Cứ thắp một ngọn đèn lên
Cho đêm dài bớt lạnh thêm
Dù ai có nhìn hay quên
Ánh sáng vẫn lớn dần trong tim
Thắp một ngọn đèn lên
Bạn sẽ thấy mình đổi khác từng đêm
Cho đi không mất gì đâu
Mà được cả một bầu trời trong lòng
Thứ Năm, 5 tháng 2, 2026
Lớp Xà Cừ
[Verse 1]
Có một hạt cát rơi vào lòng biển vắng
Nhỏ bé thôi mà nhói suốt tháng ngày
Con trai khép vỏ, ôm cơn đau thầm lặng
Không thể bỏ đi, cũng chẳng thể vơi đầy
[Pre-Chorus]
Nỗi đau ấy không lời
Ở lại như một vết xước
Nhưng chính nơi nhức nhối
Lại bắt đầu điều đẹp nhất
[Chorus]
Từng lớp xà cừ mỏng
Phủ lên điều làm ta đau
Không xua đi được hết
Chỉ học cách dịu lại sau
Từ hạt cát vô danh
Qua tháng năm trong tối
Một viên ngọc long lanh
Được sinh ra từ nhức nhối
[Verse 2]
Có những điều ta mang theo trong lặng lẽ
Vết thương xưa chưa biết gọi tên
Cứ mỗi lần nhớ lại tim còn khe khẽ
Như sóng ngầm chưa kịp lặng yên
[Pre-Chorus]
Ta từng mong quên đi
Những gì làm mình yếu đuối
Đâu biết chính điều ấy
Dạy tim mình biết dịu dàng
[Chorus]
Từng lớp xà cừ mỏng
Phủ lên điều làm ta đau
Không xua đi được hết
Chỉ học cách dịu lại sau
Từ hạt cát vô danh
Qua tháng năm trong tối
Một viên ngọc long lanh
Được sinh ra từ nhức nhối
[Bridge (rất nhẹ)]
Nếu đời không vướng cát
Ta đã chẳng sâu hơn
Nếu tim chưa từng xước
Đâu hiểu cách yêu thương
[Final Chorus (mở hơn, ấm hơn)]
Từng lớp xà cừ sáng
Phủ lên những ngày qua
Không làm ta cứng lại
Mà khiến tim hiền hoà
Từ những điều rất đau
Ta lớn lên