Giữa ban mai còn đọng hơi sương
Con bướm nhỏ thức cùng vệt nắng
Nó chỉ cần một nhành hoa
Một cơn gió nhẹ đi qua
Không ký ức nào làm tim nặng
Không ngày mai để phải lo xa
Đôi cánh mỏng rung trong ánh sáng
Sống một ngày như thể chỉ là… bay qua
[Verse 2]
Còn con người thức cùng đồng hồ
Cùng những con số chưa yên ổn
Một phần tim còn nằm trong quá khứ
Một phần đầu đã chạy tới tương lai
Ta đi giữa phố đông như nước
Mang trong lòng trăm mối ngược xuôi
[Pre-chorus]
Cảm tính giữ lại điều muốn khóc
Lý trí dạy mình phải mỉm cười
[Chorus]
Con bướm đậu trên bông hoa dại
Tàn ngày mai cũng chẳng ưu phiền
Con người giữ một câu đã cũ
Mà nhiều năm vẫn chưa quên
Bướm chỉ cần bầu trời đủ rộng
Người cần thêm hy vọng để đi
Có những đêm nằm nghe tim động
Chỉ vì sợ đời trôi mất điều gì
[Verse 3]
Rồi chiều xuống như màu mật chảy
Con bướm khép cánh giữa hàng cây
Không ân hận điều chưa đạt tới
Không tự hỏi mình đúng hay sai
Còn con người trong căn phòng tối
Vẫn âm thầm tính tiếp ngày mai
Dù hạnh phúc đôi khi rất mỏng
Vẫn không thôi học cách tồn tại
Có phải vì người mang lý trí
Nên bình yên khó giữ hơn hoa
Hay vì trái tim luôn cảm thấy
Nên cuộc đời mới sâu đến vậy?
Một sinh linh bay qua mùa nắng
Một sinh linh mang nặng linh hồn
Đến cuối cùng ai là kẻ khát
Thoát khỏi đời mình đang sống hơn?
[Outro]
Con người muốn mơ thành bướm hơn
Hay con bướm muốn mơ làm người?