Căn phòng vẫn thế,
chiếc ghế vẫn đặt nơi quen
Cơn mưa không làm ta ướt
chỉ là tay cứ níu bầu trời phải trong xanh
Khổ không nằm trong tiếng ồn ngoài cửa
mà ở bản đồ ta vẽ sẵn trong đầu
Mọi thứ trôi lệch một nhịp
là lòng đã bắt đầu chống lại dòng chảy
[Pre-Chorus]
Ta không đau vì đời không như ý
Ta đau vì ý phải giống đời
Có khi điều cần đổi nhất
không phải cuộc đời ngoài kia
mà là cách ta âm thầm
làm khổ mình bằng những điều phải thế
[Verse 2]
Có những ngày ta muốn mình đúng
muốn cao hơn, sáng hơn ai
Nhưng càng so, lòng càng hẹp
càng thắng, tâm lại càng mỏi
Tu không để đứng trên người khác
không để khoác thêm danh xưng hiền
Chỉ để khi khép cửa một mình
ta học cách bớt làm khổ mình
[Chorus]
Buông không phải là đánh rơi
cũng chẳng phải quay lưng bỏ chạy
Buông là nhận ra trên vai mình
đang mang những món đồ… chưa từng được trao tay
Buông ánh nhìn của người khác
buông kịch bản phải được vẹn toàn
Khi tay mở ra thật chậm
ta bớt mang những điều không thuộc về mình
Và giữa khoảng trống vừa có lại
ta bớt làm khổ mình
Có những ký ức không còn ở lại
nhưng ta vẫn giữ chìa khóa trong tim
Có những mong cầu đã qua mùa
nhưng ta tưới nước mỗi ngày bằng niềm tin cũ kỹ
Buông không làm ta nghèo đi
chỉ trả lại chỗ trống cho hiện tiền
Nơi hơi thở vừa đủ sâu
và bước chân thôi vội đếm thời gian
[Bridge]
Không cần đến đích sớm
con đường chẳng chấm điểm ai
Tu không đo bằng tốc độ
mà bằng sự thật trong từng giây còn lại
Nếu mệt, cứ ngồi xuống
nếu rối, chỉ cần thấy rối
Đừng ép dòng sông đi nhanh hơn nước
Đừng ép nụ hoa nở trước bình minh
Có những lúc trưởng thành chỉ là
bớt làm khổ mình
Trung thực với khoảnh khắc này
đã là đi rồi, không cần hỏi lối
Con đường tu tập không cần gấp gáp.
Chỉ cần trung thực với từng khoảnh khắc đang có mặt.
Hôm nay thấy rõ hơn một chút.
Hôm nay nhẹ hơn một chút.
Hôm nay bớt đòi đời phải khác đi.
Mọi sự tu tập có lẽ bắt đầu từ việc bớt làm khổ mình.