Thứ Tư, 4 tháng 2, 2026

Tempered

Verse 1]

I thought the heat meant something went wrong
Flames licking everything I was
Edges bending, losing form
Soft where I once was strong

I heard the hammer like a curse
Every strike a reason to break
Didn’t know the fire and the hurt
Were shaping what I’d someday make

[Pre-Chorus]
In the glow of the furnace light
I was sure I wouldn’t survive
But metal doesn’t learn its strength
Until it’s pulled from the fire alive

[Chorus]
Strike me, shape me, don’t let me stay the same
I am more than untested steel and borrowed names
Through the burning, through the blame
I’m becoming something flame can’t claim
Not just surviving the pain I knew
I am tempered — made true

[Verse 2]
Every scar a cooling line
Written where the red once shone
What felt like ruin at the time
Was weakness finally overthrown

The heat that tried to make me fall
Burned away what couldn’t last
What remains has faced it all
Harder than my fragile past

[Pre-Chorus]
Now the hammer doesn’t sound
Like the end of who I am
It’s the rhythm of a strength
Only fire understands

[Chorus]
Strike me, shape me, don’t let me stay the same
I am more than untested steel and borrowed names
Through the burning, through the blame
I’m becoming something flame can’t claim
Not just surviving the pain I knew
I am tempered — made true

[Bridge (soft, intimate → rising)]

If I never faced the flame
I would never know my frame
If I never felt the strain
I would still be half-made

Let the furnace roar
I’m not afraid anymore

[Final Chorus (bigger, layered vocals)]
Strike me, shape me, I won’t fear the flame
Every trial carves my real name
Through the burning, through the pain
There is nothing here in vain
What was broken made me new
I am tempered
I came through

Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2026

Xuân Gõ Cửa

[Intro – Soft Choir Humming]
“Xuân… xuân… xuân về…”

[Verse 1 – Bass Solo]
Nắng mới hong mềm trên hiên nhà nhỏ

Gió khẽ mang hương cỏ lạ quen

Cành mai rung rinh nghiêng mình trước gió

Én liệng vòng vẽ nét xuân lên

Trời thay áo bằng màu xanh rất biếc

Mây cũng trôi như nhẹ bước chân

Nghe đâu đó đất trời đang thầm nhắc

Rằng xuân về rất gần… rất gần…


[Verse 2 – Bass Solo + Soft Choir “ah” pads]
Mẹ quét lại sân, cha treo câu đối

Nồi bánh chưng nghi ngút khói chiều

Chợ hoa cuối năm đông như mở hội

Tiếng cười chen giữa sắc màu yêu

Tay nâng niu từng nhành mai mới chọn

Nhang trầm thơm trong mâm cỗ đợi

Những việc quen bao đời vẫn thế

Mà năm nào cũng thấy bồi hồi


[Pre-Chorus – Choir Build]
Phố bắt đầu khoác lên màu đỏ thắm

Đèn lung linh lay động khung trời

Mùi bánh mứt, mùi áo mới thơm nắng

Gọi bước chân ai cũng vội hơn thôi


[Chorus – FULL CHOIR]
Xuân gõ cửa, xuân vào tim

Theo tiếng cười ấm êm trước thềm

Xuân gõ cửa, xuân vào nhà

Mang yêu thương đi khắp mọi ngả

Bao muộn phiền khép lại phía sau

Nụ cười nở thay lời chào

Xuân không chỉ đến bên ngoài

Xuân đang ngời sáng trong mỗi chúng ta


[Verse 3 – Bass Solo / Choir Response]
Solo: Trẻ con mong từng bao lì xì đỏ

Choir (echo): Lì xì đỏ thắm tay em

Solo: Áo dài bay giữa con đường gió

Choir (echo): Xuân đi giữa phố quen

Solo: Chợt nghe tiếng rộn ràng đâu đó

Choir (soft harmony): Rộn ràng xuân sang

Solo: Cả thành phố bỗng nhiên trẻ lại

Trong khoảnh khắc giao thừa xôn xao


[Bridge – Soft Bass Solo → Choir Swell]
Khói nhang bay trong giây phút lặng

Cả gia đình đứng trước bàn thờ

Một năm cũ nhẹ khép lại

Bao điều lành theo lời khấn đang chờ

(Choir enters softly)

Ngoài kia trời vừa sang năm mới

Trong tim người cũng nở mùa xuân

Một lời chúc trao nhau khẽ nói

Mà ấm lòng hơn mọi thanh âm


[Final Chorus – FULL POWER CHOIR + SOLO UNDERLAY]
Xuân gõ cửa, xuân vào tim

Rực sắc hoa nắng mới dịu êm

Xuân gõ cửa, xuân vào đời

Cho yêu thương sáng lên nụ cười

Tay trong tay giữa trời năm mới

Nghe đất trời cũng đang vui

Xuân không chỉ là mùa ghé qua

Xuân là khi ta sống chan hòa


[Outro – Choir Only, Gentle]
Xuân gõ cửa…

Xuân vào tim…

Xuân… đang ở đây…

Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026

Trong Chiếc Kén Im Lặng

 [Verse 1]

Có một lần tôi tưởng mình đang lớn
Chỉ là thay vài thói quen buồn
Giữ lại những điều quen thuộc cũ
Như con sâu vẫn nghĩ mình là sâu luôn

Nhưng đời không sửa ta bằng vá víu
Không nới rộng chiếc áo đã chật rồi
Đời đưa ta vào một mùa rất lạ
Nơi mọi đường quen bỗng rụng khỏi môi

[Pre-Chorus]
Tôi bước vào một chiếc kén vô hình
Không tiếng vỗ tay, không người chứng kiến
Chỉ có bóng tối và nhịp tim rất nhỏ
Và cảm giác mình… đang dần biến mất

[Chorus]
Hoá ra trưởng thành là tan ra trước đã
Là dám mềm đi giữa lúc tưởng gãy rời
Là để cái “tôi” từng mang như áo giáp
Lặng lẽ rơi… như lá cuối mùa thôi

Trong chiếc kén không ai nhìn thấy được
Có một cuộc đời đang học cách buông
Không phải chết đi — mà là thôi bám víu
Để một hình hài khác biết đường sinh sôi

[Verse 2]
Từng lớp sợ hãi rơi như da cũ
Từng niềm tin xưa hoá nước trôi đi
Tôi không còn biết mình là ai nữa
Chỉ biết yên nằm… và thở những điều gì

Không còn chạy theo câu trả lời sẵn
Không còn cần phải tỏ ra mạnh mẽ
Bên trong sự vỡ vụn rất khẽ
Một đôi cánh nào đang học cách hình thành

[Bridge – nhẹ, thì thầm]
Không ai thấy
Không ai hay
Ngày tôi biến mất khỏi chính tôi
Lại là ngày
Một bầu trời
Bắt đầu mở cửa

[Final Chorus]
Hoá ra tự do không đến từ cố gắng
Mà từ lúc thôi ép mình thành ai
Như con sâu phải chấp nhận tan chảy
Mới chạm vào giấc mơ biết bay

Nếu bạn đang ở trong vùng tối ấy
Đừng vội tin mình đang lạc đường
Có thể bạn đang trong chiếc kén lặng
Nơi một đôi cánh
đang âm thầm…
tìm sức sống. 

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2026

Xuân Về Trong Gió


[Verse 1]

Gió xuân về mát lành trên phố nhỏ

Nắng nghiêng nghiêng hong áo mới sân nhà

Chồi non biếc khẽ lay theo nhịp thở

Đất trời như vừa trẻ lại hiền hòa


[Verse 2]

Thoảng đâu đây mùi pháo xuân năm cũ

Hòa mùi bánh chưng, dưa món, mứt gừng

Khói bếp sớm quyện vào trong ký ức

Gọi Tết về ấm áp đến lạ lùng


[Pre-Chorus]

Sắc đỏ câu đối treo trước hiên

Tiếng cười vang khắp mọi miền

Ly trà thơm, tay ai trao nhẹ

Nghe yêu thương đầy thêm


[Chorus]

Tết đến rồi, lòng người mở hội

Bao lo toan xin gửi lại sau lưng

Chúc cho nhau một năm sáng lối

Mơ ước xanh như lộc biếc đầu xuân


Tết đến rồi, đất trời thay áo

Tim rộn ràng theo nhịp trống khai niên

Cười lên nhé, cho mùa xuân nghe thấy

Hy vọng về trong từng bước bình yên


[Verse 3]

Màu áo mới trẻ thơ khoe trước ngõ

Cánh mai vàng ôm nắng sớm long lanh

Tiếng chúc Tết đi qua từng khung cửa

Mang mùa xuân trải khắp mọi tâm tình


[Bridge]

Cho năm mới dịu dàng như gió

Cho yêu thương ở lại không rời

Cho hạnh phúc nở hoa trước ngõ

Cho an nhiên sáng mãi trong đời


[Final Chorus]

Tết đến rồi, nâng ly chào nhé

Chúc an khang, chúc vạn điều may

Xuân đang hát trên môi từng kẻ

Gieo niềm tin cho trọn năm này


Tết đến rồi — ta cùng bước tới

Mang trong tim nắng ấm sum vầy

Dẫu mai có bao điều đang đợi

Vẫn mỉm cười đón gió xuân bay

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2026

Not the Conclusion

[Verse 1]

I remember the room,

same chair by the window,

rain tapping answers I didn’t ask.

One sentence stayed longer than the night:

“You’re not enough.”

I didn’t hear it as sound,

I took it as truth.


Back then,

I didn’t know the difference

between what happened

and what I decided it meant.


[Verse 2]

Memory is strange,

it doesn’t store events,

it stores meaning.

And meaning bends

to the shape of who we are

when we remember.


I wasn’t seeing the past,

I was replaying myself

through an unexamined lens.


[Pre-Chorus]

An experience is just a moment passing through.

A conclusion is what stays

and calls itself “me”.


[Chorus]

I am not the conclusion

my memory once made.

I am not the story

fear was paid to tell.

What happened, happened.

What I became from it—

that part was optional.


[Verse 3 (Concrete example)]

Like a cracked cup on the table,

still warm, still holding tea.

Once, I called it broken,

unusable, done.

Now I see:

it never failed its purpose,

only my expectation.


The crack was real.

The judgment was extra.


[Bridge]

Understanding myself

didn’t erase the memory.

It changed the angle of light.


Same past.

Different weight.


[Final Chorus]

Memory doesn’t bind me.

Identification does.

When I stop calling memory “I”,

it finally learns to rest.


[Outro]

This is not forgetting.

This is returning things

to where they belong.

Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2026

Bớt Làm Khổ Mình

 [Verse 1]

Căn phòng vẫn thế,
chiếc ghế vẫn đặt nơi quen
Cơn mưa không làm ta ướt
chỉ là tay cứ níu bầu trời phải trong xanh

Khổ không nằm trong tiếng ồn ngoài cửa
mà ở bản đồ ta vẽ sẵn trong đầu
Mọi thứ trôi lệch một nhịp
là lòng đã bắt đầu chống lại dòng chảy

[Pre-Chorus]
Ta không đau vì đời không như ý
Ta đau vì ý phải giống đời

[Verse 2]
Có những ngày ta muốn mình đúng
muốn cao hơn, sáng hơn ai
Nhưng càng so, lòng càng hẹp
càng thắng, tâm lại càng mỏi

Tu không để đứng trên người khác
không để khoác thêm danh xưng hiền
Chỉ để khi khép cửa một mình
Ta học cách bớt làm khổ mình


[Chorus]
Buông không phải là đánh rơi
cũng chẳng phải quay lưng bỏ chạy
Buông là nhận ra trên vai mình
đang mang những món đồ… chưa từng được trao tay

Buông ánh nhìn của người khác
buông kịch bản phải được vẹn toàn
Khi tay mở ra thật chậm
vai tự nhiên nhẹ hơn ngàn lời than

[Verse 3]
Có những ký ức không còn ở lại
nhưng ta vẫn giữ chìa khóa trong tim
Có những mong cầu đã qua mùa
nhưng ta tưới nước mỗi ngày bằng niềm tin cũ kỹ

Buông không làm ta nghèo đi
chỉ trả lại chỗ trống cho hiện tiền
Nơi hơi thở vừa đủ sâu
và bước chân thôi vội đếm thời gian

[Bridge]
Không cần đến đích sớm
con đường chẳng chấm điểm ai
Tu không đo bằng tốc độ
mà bằng sự thật trong từng giây còn lại

Nếu mệt, cứ ngồi xuống
nếu rối, chỉ cần thấy rối
Trung thực với khoảnh khắc này
đã là đi rồi, không cần hỏi lối

[Outro]
Con đường tu tập không cần gấp gáp.
Chỉ cần trung thực với từng khoảnh khắc đang có mặt.
Mọi thứ bắt đầu từ việc bớt làm khổ mình.
Hãy lắng nghe Jotika.

Thứ Tư, 14 tháng 1, 2026

Nói Không với FOMO

 [Verse 1 – Mạng xã hội]

Đêm trôi chậm, tay lướt qua đời người khác.

Hoàng hôn không phải của tôi, thành công được chỉnh màu cho vừa mắt.

Mệt rồi — vẫn xem, sợ tắt đi là chậm hơn ai.

Như thể im lặng đồng nghĩa với việc tôi vừa đánh mất một thứ gì.


[Verse 2 – Công việc]

Thêm một cuộc gọi, thêm một việc, thêm lần nữa: “chỉ chút thôi”.

Gật đầu tới lúc hơi thở trải mỏng trên sàn mệt mỏi.

Người ta nói phải cày thì mới sống, nên tôi thức cùng đồng hồ.

Nhưng chạy theo mọi cơ hội làm tôi chẳng còn lại gì cho mình sau đó.


[Verse 3 – Tiền bạc]

Màn hình nhấp nháy, ai cũng đang thắng — ít nhất là họ nói vậy.

Tôi nhảy lên chuyến tàu nửa nhắm mắt, chỉ vì sợ mình đến trễ.

Mua giấc mơ bằng tin đồn, bán sự bình yên để đổi một màn khoe.

Những quyết định quá nhanh để lại món nợ mà tôi vẫn đang gánh về.


[Verse 4 – Con người]

Cười trong căn phòng mà tôi biết mình không thuộc về.

Nói đúng lúc, để bản thân đứng ngoài lề.

Tôi sợ những đêm trống rỗng hơn những lời chào giả vờ.

Nên tôi ở lại nơi trái tim mình đã nói “không” từ bao giờ.


[Verse 5 – Học hỏi & thời gian]

Lưu cả trăm bài học, chẳng cái nào đi đến cùng.

Bận chuẩn bị để sẵn sàng, nhưng chưa từng bắt đầu đúng lúc.

Chạy theo mọi thứ, chỉ vì sợ chậm hơn dòng người.

Đến khi quên mất vì sao mình khởi hành từ những năm rất xa rồi.


[Outro]

Sống là chọn — và để phần còn lại được rời đi.

Nói không với FOMO!