[Verse 1]
Có một lần tôi tưởng mình đang lớn
Chỉ là thay vài thói quen buồn
Giữ lại những điều quen thuộc cũ
Như con sâu vẫn nghĩ mình là sâu luôn
Nhưng đời không sửa ta bằng vá víu
Không nới rộng chiếc áo đã chật rồi
Đời đưa ta vào một mùa rất lạ
Nơi mọi đường quen bỗng rụng khỏi môi
[Pre-Chorus]
Tôi bước vào một chiếc kén vô hình
Không tiếng vỗ tay, không người chứng kiến
Chỉ có bóng tối và nhịp tim rất nhỏ
Và cảm giác mình… đang dần biến mất
[Chorus]
Hoá ra trưởng thành là tan ra trước đã
Là dám mềm đi giữa lúc tưởng gãy rời
Là để cái “tôi” từng mang như áo giáp
Lặng lẽ rơi… như lá cuối mùa thôi
Trong chiếc kén không ai nhìn thấy được
Có một cuộc đời đang học cách buông
Không phải chết đi — mà là thôi bám víu
Để một hình hài khác biết đường sinh sôi
[Verse 2]
Từng lớp sợ hãi rơi như da cũ
Từng niềm tin xưa hoá nước trôi đi
Tôi không còn biết mình là ai nữa
Chỉ biết yên nằm… và thở những điều gì
Không còn chạy theo câu trả lời sẵn
Không còn cần phải tỏ ra mạnh mẽ
Bên trong sự vỡ vụn rất khẽ
Một đôi cánh nào đang học cách hình thành
[Bridge – nhẹ, thì thầm]
Không ai thấy
Không ai hay
Ngày tôi biến mất khỏi chính tôi
Lại là ngày
Một bầu trời
Bắt đầu mở cửa
[Final Chorus]
Hoá ra tự do không đến từ cố gắng
Mà từ lúc thôi ép mình thành ai
Như con sâu phải chấp nhận tan chảy
Mới chạm vào giấc mơ biết bay
Nếu bạn đang ở trong vùng tối ấy
Đừng vội tin mình đang lạc đường
Có thể bạn đang trong chiếc kén lặng
Nơi một đôi cánh
đang âm thầm…
tìm sức sống.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét