[Verse 1]
Người ta dạy tôi buông tay
Như thể đời phải rời xa
Nhưng khi tay vừa trống lại
Tôi bấu vào… khoảng không
Người ta dạy tôi vừa thôi
Đếm từng điều sợ hao mòn
Càng đếm thì lòng càng thiếu
Một thứ… không gọi tên
[Pre-Chorus]
Tôi đi qua hai bờ kia
Một bên nhẹ, một bên vừa
Nhưng lòng thì không đứng yên
Chỉ đổi hình… thôi
[Chorus]
Không phải buông — vì còn muốn giữ
Không phải vừa — tim chưa yên
Tôi học cách sống cùng mọi thứ
Không cần biết… mình thuộc về đâu
Bình yên không ở nơi có
Hay ở nơi đã bỏ đi
Mà là khi đứng giữa hết
Lòng không muốn… trốn đi
[Verse 2]
Có những ngày tôi rất nhẹ
Không phải vì bỏ hết đâu
Chỉ là thôi không còn hỏi
“Có phải của mình không?”
Có những đêm tôi rất đầy
Không phải vì có thêm gì
Chỉ là thôi không so nữa
Giữa mất… và còn
[Bridge]
Nếu mọi con đường mình đi
Đều dẫn về một ràng buộc
Thì tự do có lẽ là
Không sợ… khi đang bị giữ
[Chorus – biến thể]
Không cần buông, không cần vừa
Chỉ cần tim… thôi tự trói
Giữa nhân gian nhiều lựa chọn
Tôi chọn đứng… yên bên trong
Bình yên không là điểm đến
Cũng không phải một lối đi
Chỉ là khi ta hiểu được
Không cần phải… là gì
[Outro – rất nhẹ]
Không buông bỏ
Không vừa thôi
Chỉ là…
không chống lại mình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét