Thứ Ba, 26 tháng 5, 2026

Solomonic

[Verse 1]
Có người học thuộc bao chân lý
Nói về thiện ác rất phân minh
Biết đời mong manh như khói sớm
Biết lòng tham dẫn tới điêu linh

Có người đứng trên cao danh vọng
Tưởng mình đã vượt khỏi mê lầm
Không còn bị dục vọng sai khiến
Không còn thua trước tiếng thì thầm

[Pre-Chorus]
Nhưng bóng tối không vào bằng bão tố
Nó đi vào bằng tiếng nói rất quen
“Chỉ lần này thôi”
“Ta kiểm soát được”
“Ta khác những người đã ngã bên thềm”

[Chorus]
Điều nguy hiểm nhất không phải không biết đúng sai
Mà là nghĩ mình đủ khôn để chẳng thể lạc loài
Khi cái tôi khoác lên màu của trí tuệ
Con người bắt đầu tự biện hộ cho mình

Ta thấy rõ vực sâu nhưng vẫn bước
Tay vẫn buông vào những thứ biết sẽ đau
Có những vết thương sinh từ kiêu hãnh
Kẻ hiểu nhiều đôi khi ngã rất sâu

[Verse 2]
Vua xưa xây đền bằng vàng và đá
Nhưng không xây nổi bình an trong tâm
Có thể phán xét lòng người rất giỏi
Mà chẳng thắng nổi chính mình âm thầm

Tiệc rượu, quyền uy và lời tung hô
Từ từ phủ bụi lên ánh mắt đầu tiên
Con tim từng xin sự khôn ngoan sáng suốt
Lạc giữa tiếng đời và những cơn nghiện mềm

[Bridge]
Nên có lẽ điều con người cần nhất
Không phải đứng cao hơn người khác đâu
Mà là nhớ mình luôn có thể vấp ngã
Dù hôm nay còn tỉnh táo rất lâu

Kẻ thật sự mạnh không phải không cám dỗ
Mà biết cúi đầu trước phần tối trong tim
Giữ một ngọn đèn giữa đêm rất rộng
Và tự nhắc mình đừng ngủ quên

[Final Chorus]
Ta không chết vì thiếu đi chân lý
Mà nhiều khi vì quá tin nơi mình
Rằng hiểu biết đủ làm tâm thanh sạch
Rằng lý trí đủ thắng mọi vô minh

Nhưng lịch sử đi qua ngàn gương mặt
Vẫn lặp lại cùng một nỗi day dứt
Ngàn năm sau, con người vẫn như Solomon nhận xét

Không có nhận xét nào: