Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

Biển Lớn Im Lặng

[Verse 1]
Con cá trong ao nhỏ
Từng nghĩ mình biết hết bầu trời
Mặt nước tròn như một dấu chấm
Đủ để ôm cả cuộc đời

Nó chưa từng nghe tiếng sóng
Chưa từng thấy chân mây xa
Nên mỗi điều mình vừa hiểu được
Đều tưởng là tất cả

[Pre-Chorus]
Rồi một ngày dòng nước mở
Đưa nó ra biển xanh
Nó mới biết điều sâu nhất
Là chẳng điều gì mong manh

[Chorus]
Biển lớn thường im lặng
Không vì biển ít sóng hơn ai
Mà vì biển ôm ngàn con nước
Từ những nơi chẳng ai nhìn thấy

Người thấy ít thường rất chắc
Người thấy nhiều lại ngập ngừng
Càng đi xa càng hiểu rằng
Chân trời không có điểm cùng

[Verse 2]
Có người đứng trên gò đất
Đã tưởng mình ở đỉnh cao
Đến khi trèo lên núi lớn
Mới thấy núi nối tiếp nhau

Có chiếc ly đầy một nửa
Tưởng mình đã chứa bao la
Biển chưa bao giờ nói vậy
Biển biết mình rộng vẫn chưa là

[Pre-Chorus]
Có hạt cát nằm trên bãi
Từng nghĩ mình là sa mạc kia
Đến khi gió đưa đi thật xa
Mới thấy đất trời chia lìa

[Chorus]
Biển lớn thường im lặng
Không vì biển ít sóng hơn ai
Mà vì biển ôm ngàn con nước
Từ những nơi chẳng ai nhìn thấy

Người thấy ít thường rất chắc
Người thấy nhiều lại ngập ngừng
Càng đi xa càng hiểu rằng
Chân trời không có điểm cùng

[Bridge]
Người đứng trước giếng cạn
Thường nói rất nhiều về nước

Người đứng trước biển lớn
Thường lặng nhìn những con thuyền

Không phải vì họ biết ít hơn
Không phải vì lời nói đã cạn

Chỉ vì họ đã thấy
Nước sâu đến mức nào

[Outro]
Ao nhỏ có thể đầy
Giếng cạn có thể đầy
Chiếc ly có thể đầy

Nhưng biển thì không
Biển cứ mở ra mãi
Như câu hỏi giữa đời người

Và có lẽ
Khôn ngoan không phải là biết hết

Ta già không phải vì năm tháng
Mà vì thôi ngạc nhiên.

Không có nhận xét nào: