[Verse 1]
Có một hạt cát rơi vào lòng biển vắng
Nhỏ bé thôi mà nhói suốt tháng ngày
Con trai khép vỏ, ôm cơn đau thầm lặng
Không thể bỏ đi, cũng chẳng thể vơi đầy
[Pre-Chorus]
Nỗi đau ấy không lời
Ở lại như một vết xước
Nhưng chính nơi nhức nhối
Lại bắt đầu điều đẹp nhất
[Chorus]
Từng lớp xà cừ mỏng
Phủ lên điều làm ta đau
Không xua đi được hết
Chỉ học cách dịu lại sau
Từ hạt cát vô danh
Qua tháng năm trong tối
Một viên ngọc long lanh
Được sinh ra từ nhức nhối
[Verse 2]
Có những điều ta mang theo trong lặng lẽ
Vết thương xưa chưa biết gọi tên
Cứ mỗi lần nhớ lại tim còn khe khẽ
Như sóng ngầm chưa kịp lặng yên
[Pre-Chorus]
Ta từng mong quên đi
Những gì làm mình yếu đuối
Đâu biết chính điều ấy
Dạy tim mình biết dịu dàng
[Chorus]
Từng lớp xà cừ mỏng
Phủ lên điều làm ta đau
Không xua đi được hết
Chỉ học cách dịu lại sau
Từ hạt cát vô danh
Qua tháng năm trong tối
Một viên ngọc long lanh
Được sinh ra từ nhức nhối
[Bridge (rất nhẹ)]
Nếu đời không vướng cát
Ta đã chẳng sâu hơn
Nếu tim chưa từng xước
Đâu hiểu cách yêu thương
[Final Chorus (mở hơn, ấm hơn)]
Từng lớp xà cừ sáng
Phủ lên những ngày qua
Không làm ta cứng lại
Mà khiến tim hiền hoà
Từ những điều rất đau
Ta lớn lên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét