Thứ Tư, 4 tháng 2, 2026

Tempered

Verse 1]

I thought the heat meant something went wrong
Flames licking everything I was
Edges bending, losing form
Soft where I once was strong

I heard the hammer like a curse
Every strike a reason to break
Didn’t know the fire and the hurt
Were shaping what I’d someday make

[Pre-Chorus]
In the glow of the furnace light
I was sure I wouldn’t survive
But metal doesn’t learn its strength
Until it’s pulled from the fire alive

[Chorus]
Strike me, shape me, don’t let me stay the same
I am more than untested steel and borrowed names
Through the burning, through the blame
I’m becoming something flame can’t claim
Not just surviving the pain I knew
I am tempered — made true

[Verse 2]
Every scar a cooling line
Written where the red once shone
What felt like ruin at the time
Was weakness finally overthrown

The heat that tried to make me fall
Burned away what couldn’t last
What remains has faced it all
Harder than my fragile past

[Pre-Chorus]
Now the hammer doesn’t sound
Like the end of who I am
It’s the rhythm of a strength
Only fire understands

[Chorus]
Strike me, shape me, don’t let me stay the same
I am more than untested steel and borrowed names
Through the burning, through the blame
I’m becoming something flame can’t claim
Not just surviving the pain I knew
I am tempered — made true

[Bridge (soft, intimate → rising)]

If I never faced the flame
I would never know my frame
If I never felt the strain
I would still be half-made

Let the furnace roar
I’m not afraid anymore

[Final Chorus (bigger, layered vocals)]
Strike me, shape me, I won’t fear the flame
Every trial carves my real name
Through the burning, through the pain
There is nothing here in vain
What was broken made me new
I am tempered
I came through

‐------‐--------------------------------------------------

Dịch bởi Google Translate.google.com 

[Verse 1]

Tôi nghĩ sức nóng có nghĩa là điều gì đó đã sai

Ngọn lửa liếm láp mọi thứ thuộc về tôi

Những cạnh cong vênh, mất đi hình dạng

Mềm mại nơi tôi từng mạnh mẽ


Tôi nghe tiếng búa như một lời nguyền rủa

Mỗi cú đánh là một lý do để vỡ vụn

Tôi không biết lửa và nỗi đau

Đang định hình những gì tôi sẽ tạo ra trong tương lai


[Pre-Chorus]

Trong ánh sáng rực rỡ của lò nung

Tôi chắc chắn mình sẽ không sống sót

Nhưng kim loại không học được sức mạnh của nó

Cho đến khi nó được kéo ra khỏi lửa còn sống


[Chorus]

Đánh tôi, định hình tôi, đừng để tôi mãi như cũ

Tôi hơn cả thép chưa được thử thách và những cái tên mượn

Qua sự thiêu đốt, qua sự đổ lỗi

Tôi đang trở thành thứ mà ngọn lửa không thể chiếm đoạt

Không chỉ sống sót qua nỗi đau mà tôi đã biết

Tôi đã được tôi luyện — trở nên chân thật


[Verse 2]

Mỗi vết sẹo là một đường nét nguội lạnh

Được viết ở nơi Sắc đỏ từng rực rỡ

Điều tưởng chừng như sự sụp đổ lúc đó

Lại là sự yếu đuối cuối cùng bị đánh bại


Sức nóng từng cố gắng quật ngã tôi

Đã thiêu rụi những gì không thể tồn tại mãi

Những gì còn lại đã trải qua tất cả

Cứng rắn hơn cả quá khứ mong manh của tôi


[Trước điệp khúc]

Giờ đây tiếng búa không còn vang lên

Như là sự kết thúc của con người tôi

Đó là nhịp điệu của sức mạnh

Chỉ có lửa mới hiểu


[Điệp khúc]

Đánh tôi, nhào nặn tôi, đừng để tôi mãi như cũ

Tôi hơn cả thép chưa được thử thách và những cái tên mượn

Qua sự thiêu đốt, qua sự đổ lỗi

Tôi đang trở thành thứ mà ngọn lửa không thể chiếm đoạt

Không chỉ sống sót qua nỗi đau tôi từng biết

Tôi đã được tôi luyện — được tôi luyện thành sự thật


[Cầu nối (nhẹ nhàng, thân mật → dâng cao)]

Nếu tôi chưa từng đối mặt với ngọn lửa

Tôi sẽ không bao giờ biết được bản chất của mình

Nếu tôi chưa từng cảm nhận được sự căng thẳng

Tôi vẫn sẽ chỉ là một nửa chưa hoàn thiện

Hãy để lò lửa gầm rú

Tôi không còn sợ hãi nữa


[Điệp khúc cuối (giọng hát lớn hơn, nhiều lớp)]

Đánh tôi, nhào nặn tôi, tôi Sẽ không sợ ngọn lửa

Mỗi thử thách khắc ghi tên thật của tôi

Qua lửa thiêu, qua nỗi đau

Không có gì ở đây là vô ích

Những gì đã vỡ vụn đã tôi luyện tôi thành người mới

Tôi đã vượt qua

Tôi đã vượt qua

Không có nhận xét nào: