[Verse 1]
Có một thời tôi nghĩ mình đang đứng
Chỉ vì không còn khóc giữa đám đông
Nhưng sâu dưới lớp im lìm đất tối
Một hạt mầm vẫn ngủ rất mông lung
Tôi sợ bóng đêm dài và ẩm lạnh
Sợ bị vùi, bị lấp, bị quên tên
Không ai thấy những ngày tôi mục nát
Chỉ nghe mình vỡ nhỏ ở bên trong
[Pre-Chorus]
Đất không hỏi tôi muốn thành gì cả
Chỉ lặng im ôm lấy những rạn nứt
Và trong bóng tối không lời giải thích
Có điều gì đang khẽ đội lên
[Chorus]
Hoá ra trưởng thành là chôn mình xuống trước
Là chấp nhận không ai biết mình là ai
Là để những vỏ ngoài từng cứng cáp
Mềm ra… trong lòng đất sâu dài
Không phải mất đi — mà là cắm rễ
Không phải lùi — mà là bước âm thầm
Trong khoảng tối tưởng như vô nghĩa
Một mầm xanh đang học cách thành thân
[Verse 2]
Từng tham vọng rơi như vỏ khô cũ
Từng ảo mộng tan theo nước mưa đêm
Tôi không còn cần ai nhìn thấy
Chỉ cần mình còn dám lớn lên
Có những ngày chẳng gì thay đổi
Chỉ là đất nặng hơn trên vai
Nhưng chính nơi không ai chờ đợi
Lại bắt đầu một hướng đi dài
[Bridge – thì thầm]
Không ánh sáng
Không tiếng gọi
Chỉ nhịp đất
Và tim tôi
Rất khẽ
Một chuyển động
Nhỏ đến mức
Chính tôi
Cũng ngỡ là mơ
[Final Chorus]
Hoá ra tự do không phải bay bổng
Mà là dám mọc rễ giữa đời thường
Dám lớn lên từ nơi ẩm tối
Không oán than những tháng ngày vùi chôn
Nếu bạn đang nằm dưới lớp đất ấy
Đừng vội tin mình đã lỡ mùa
Có thể bạn đang là hạt giống
Đang tách vỏ
Để chạm vào
một bầu trời chưa mở cửa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét