Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2026
Stay
We were fireworks in the summer sky
Burning bright, we didn’t ask why
Midnight talks, promises in flame
Saying forever like it’s just a name
But morning comes without applause
No violins, no perfect cause
Just dishes in the kitchen sink
And two tired hearts that barely think
[Pre-Chorus]
Feelings rise, feelings fall
Like waves against a fragile wall
But something stronger, soft and slow
Whispers, “Don’t just feel — just show.”
[Chorus]
Love don’t live on highs alone
Not in sparks we’ve only known
It’s in the staying when it’s hard
In steady hands, not racing hearts
It’s not the fire that steals the night
It’s keeping warm till morning light
If you ask me what makes love stay
It’s choosing me… and choosing you… every day
[Verse 2]
Not every moment’s cinematic
Some days quiet, some problematic
No spotlight on the words we say
Just “Drive safe” at the end of the day
No grand parade, no perfect lines
Just ordinary sacred time
A simple “Are you okay?”
Said the same honest way
[Pre-Chorus 2]
‘Cause passion fades and passion grows
But trust is something steady flows
Not loud, not wild, not always new
Just “I’m still here” — and that is true
[Chorus]
Love don’t live on highs alone
Not in sparks we’ve only known
It’s in the staying when it’s hard
In steady hands, not racing hearts
It’s not the fire that steals the night
It’s keeping warm till morning light
If you ask me what makes love stay
It’s choosing me… and choosing you… every day
[Bridge – Neo-soul drop]
No, we don’t need to burn the sky
To prove that we’re alive
Sometimes the bravest kind of love
Is simply to arrive
Not louder, not grander
Just faithful in the small
A thousand tiny “I still care”
Is stronger than it all
[Final Chorus – lifted harmony]
Love don’t fade when feelings shift
It deepens in the quiet drift
Through laundry nights and long workdays
Through silent tears and awkward ways
It’s not intensity that stays
It’s gentle, stubborn, steady grace
If you ask me what makes love strong
It’s staying when the thrill is gone
Yeah… it’s staying when the thrill is gone.
Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026
In Between the Lines
I used to think it shimmered far away,
In rooftop bars and city lights.
In boarding calls and crowded platforms,
In almost-famous Friday nights.
I wore it like a future promise,
Like something just beyond my reach.
But it was hiding in the silence
Between the things we didn’t speak.
[Pre-Chorus]
Not in the rush, not in the race,
Just in the pauses I don’t chase.
[Chorus]
Maybe it’s here in the in-between,
Steam from a cup, your sweater on me.
Low-fi radio, Sunday slow,
Nowhere important we gotta go.
No spotlight, no big reveal,
Just quiet moments that feel… real.
Maybe it’s here in the in-between.
[Verse 2]
It’s laughing when the power goes out,
Candles dancing on the wall.
It’s takeout boxes on the table,
Not minding much at all.
It’s walking home in summer thunder,
Shoes soaked through but staying close.
It’s knowing I don’t have to be
The loudest in the room to glow.
[Pre-Chorus]
Not every high needs to be high,
Some kind of peace just passes by.
[Chorus]
Maybe it’s here in the in-between,
Missed train rides and shared routines.
Midnight talks that don’t conclude,
Comfortable in the half-lit room.
No finish line, no grand design,
Just your hand resting in mine.
Maybe it’s here in the in-between.
[Bridge (space for soft sax solo after 2nd line)]
I still get restless sometimes,
Still look for more in neon signs.
But when the noise fades into blue,
The simplest things come back into view.
(8 bars instrumental – warm tenor sax over Rhodes chords)
[Final Chorus (lift but intimate)]
Maybe it’s here in the in-between,
Heartbeat steady, unannounced scene.
Not a headline, not a win,
Just letting the light come in.
No somewhere else I need to be,
Just this room… and you… and me.
Maybe it’s here in the in-between.
Mưa Nắng Nơi Biển Đảo
Chiều xuống khẽ bên hiên gió
Biển xanh như giấc mơ nhỏ
Nắng vừa hong vai em
Mưa ghé qua rất êm
Giọt rơi như điều chưa nói
Chạm vào tim anh rồi thôi
Sóng vẫn ru ngoài kia
Như chuyện mình chưa chia
[Pre-Chorus]
Em hỏi anh vì sao
Trời cứ thay sắc màu
Anh chỉ cười rất lâu
Giữ tay em thật lâu
[Chorus]
Mưa đến rồi đi như một cái ôm
Nắng đến làm môi em hồng thêm
Biển đảo mình đâu hứa xa xôi
Chỉ hứa bình yên mỗi khi cạnh nhau
Dẫu gió loay hoay mây đổi màu
Anh vẫn thương như ban đầu
Mưa nắng kia — cứ qua mau
Anh ở đây, rất lâu
[Bridge (hạ thấp, gần như nói)]
Nếu mai trời đổ cơn mưa
Anh vẫn đứng bên hiên xưa
Nếu nắng vàng trở lại
Ta vẫn chung nhịp thở
[Final Chorus – mở rộng]
Mưa đến rồi tan giữa biển khơi
Nắng ghé qua hong khô chơi vơi
Biển đảo mình không giữ điều chi
Ngoài tiếng tim lặng thầm bên sóng
Dẫu gió loay hoay mây đổi màu
Anh vẫn thương như thuở ban đầu
Mưa nắng kia — cứ qua mau
Tình mình còn ở lại sau
Đời Xoay Vòng
Đời xoay vòng
Không chờ ai
Không thương lượng
[Verse 1 – Gia đình]
Cha mẹ già
Da nhăn nheo
Lưng cong xuống
Một bữa vắng
Ghế còn đó
Người còn đâu
Tin nhắn cũ
Vẫn còn lưu
Tim còn đau
Ảnh treo tường
Cười rất tươi
Giờ lặng im
[Giải pháp]
Gọi hôm nay
Đừng để mai
Mai không kịp
Ôm thật chặt
Nói yêu thương
Khi còn thể
[Verse 2 – Công danh]
Chức lên nhanh
Rớt còn nhanh
Nhanh hơn gió
Tên bảng vàng
Rồi phai tàn
Tan như khói
Tiền đầy tay
Bay khỏi tay
Tay trắng lại
Bạn nâng ly
Ly còn đó
Bạn đâu rồi
[Giải pháp]
Học thêm nghề
Rèn thêm nghề
Nghề nuôi thân
Giữ tâm vững
Đứng giữa sóng
Sóng tự tan
[Verse 3 – Thân thể]
Da mịn màng
Rồi nhăn dần
Dần theo tuổi
Sức tràn đầy
Đầy hôm trước
Trước đã qua
Một cơn sốt
Sốt nhẹ thôi
Thôi đủ tỉnh
Thân mượn tạm
Tạm vài năm
Năm rất ngắn
[Giải pháp]
Ngủ đủ sâu
Ăn đủ sạch
Sạch từ tâm
Thở thật chậm
Chậm mà chắc
Chắc từng nhịp
[Final Hook]
Nắm càng chặt
Chặt càng đau
Đau càng giữ
Buông vừa đủ
Đủ để sống
Sống nhẹ tênh
Biết vô thường
Thường mà vậy
Vậy đừng sợ
Sống hôm nay
Nay cho trọn
Trọn từng hơi
Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2026
Tình Yêu là Hiện Diện
[Intro – Ambient city sound + sax riff xa xa]
Giữa thành phố chưa từng ngủ
Có những trái tim vẫn tin.
[Verse 1 – Rhythmic spoken / rap flow]
Đèn cao tầng soi xuống những con đường dài
Người đi qua nhau nhanh hơn một cái nhìn
Tin tức dày đặc, lo toan chồng chất
Nhưng giữa hỗn độn — ta vẫn chọn niềm tin
Không phải niềm tin mù quáng
Không phải ước mơ viển vông
Chỉ là tin vào điều tử tế
Dù thế giới chưa thật đồng lòng
Ta không chờ phép màu
Ta trở thành câu trả lời
Một hành động nhỏ thôi
Cũng đủ thay đổi một đời
[Pre-Chorus – melody bắt đầu rõ hơn]
Giữa nhịp sống dồn dập
Ta giữ nhịp tim mình
Giữa ngàn điều tạm bợ
Ta giữ một đức tin.
[Chorus – melodic hook, uplifting]
Yêu là sự hiện diện
Là có mặt bằng cả trái tim
Là bước đi trong ánh sáng
Dù đường phía trước lặng im
Yêu là sự can đảm
Giữa hoài nghi vẫn đứng vững vàng
Nhân ái là lời tuyên ngôn
Rằng ta tin vào điều tốt lành
[Verse 2 – Beat chắc hơn, flow mạnh]
Không cần phải nói lớn
Không cần phải đúng hơn ai
Chỉ cần chọn điều ngay thẳng
Trong từng quyết định hằng ngày
Có những hạt giống âm thầm
Nằm sâu trong lòng đất tối
Chúng không đòi ánh nhìn
Nhưng vẫn chờ ngày vươn chồi
Nếu ta sống thật tử tế
Trong từng phút hiện sinh
Thì giữa thành phố bê tông
Cũng mọc lên vườn đức tin
[Bridge – Half spoken, half sung, sax solo nâng cảm xúc]
Khi ta thấy lòng mình sáng
Không phải vì đời dễ dàng
Mà vì ta chọn yêu thương
Như một cách giữ thế gian.
[Final Chorus – fuller beat + subtle choir pad]
Yêu là sự hiện diện
Là gieo ánh sáng mỗi ngày
Là đứng trong tâm bão
Mà lòng vẫn không lung lay
Yêu là lòng nhân ái
Giữa thời khắc mong manh
Khi ta sống điều đúng đắn
Đức tin nở trong tim mình.
Thứ Ba, 10 tháng 2, 2026
Mottainai
(A warm, emotional Vietnamese song about “mottainai” — the Japanese feeling of regret when something valuable is wasted — expressed through missed everyday moments and not cherishing elderly loved ones in time. )
(Một bài hát Việt Nam ấm áp, xúc động về “mottainai” — cảm giác tiếc nuối của người Nhật khi điều gì đó quý giá bị lãng phí — được bộc lộ qua những khoảnh khắc hàng ngày bỏ lỡ và không trân trọng những người thân lớn tuổi kịp thời.)
[Verse 1]
Có những sáng ta thức dậy rất nhanh
Ly cà phê còn thơm mà lòng đã vội
Ngoài hiên nắng gọi tên từng chiếc lá
Mà mắt ta chỉ dán chặt màn hình thôi
Thời gian rơi qua kẽ tay lặng lẽ
Một ngày trôi không kịp nói câu cười
Đến khi đêm khép mi buồn rất khẽ
Mới giật mình… mình đã sống cho ai?
[Chorus 1]
Bỏ dở bữa cơm mẹ ngồi chờ cửa
Nói “để mai” rồi mai mãi không về
Một tin nhắn yêu thương còn chưa gửi
Một cái ôm ngại ngùng chẳng trao đi
Những điều nhỏ bé vậy thôi
mà làm tim ai đó chơi vơi
đánh rơi mất một khoảnh khắc tuyệt vời
thật là mottainai!
[Verse 2]
Có người già ngồi bên thềm chiều muộn
Kể chuyện xưa bằng giọng đã mòn rồi
Ta gật gù nhưng lòng còn bận rộn
Chuyện hôm nay lấn át cả một đời
Mỗi nếp nhăn là tháng năm đọng lại
Mỗi ánh nhìn từng vượt gió đi qua
Bao bài học không trường nào dạy nổi
Chỉ cần ta… ngồi xuống, nghe thôi mà
[Chorus 2]
Để ông kể mà tai còn đeo nhạc
Để bà cười mà mắt vẫn xa xăm
Một câu hỏi “ngày xưa sao hả bà?”
Có thể làm ấm lại cả trăm năm
Chậm một phút để thương nhiều hơn
giữ một bàn tay đang run
đừng để yêu thương hóa thành muộn màng
thật là mottainai!
[Bridge]
Đời mong manh như hơi thở mỏng
Gặp được nhau đâu phải chuyện tình cờ
Mỗi con người là một trời ký ức
Đi ngang đời nhau… xin đừng hững hờ
[Chorus 3]
Một ước mơ cất sâu vì sợ hãi
Một lời xin lỗi chưa dám nói ra
Một lần sống hết mình cho điều đúng
Cứ lần lữa để rồi hóa nhạt nhòa
Ngày còn đó mà tim lặng im
biết bao điều đẹp chưa kịp tìm
để thanh xuân trôi qua trong lặng thinh
thật là mottainai!
Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2026
Thắp Đèn
[Verse 1]
Có những ngày tim nặng như mây
Giữa phố đông mà nghe lạc loài thế này
Người ta hỏi: “Sống sao cho lời?”
Tôi từng đếm thiệt hơn… rồi mệt rã rời
Cho đi một nụ cười không ai biết
Một bàn tay đưa ra khi người ta cần thiết
Không bảng tên, không cần ghi công
Chỉ thấy trong ngực mình… nhẹ hơn một chút thôi
[Pre-Chorus]
Khi không còn đợi ai trả lại
Tự nhiên lòng bớt những đêm dài
Không ai nợ mình, mình chẳng nợ ai
Chỉ còn lại một trái tim đang thở rất dài
[Chorus]
Giống như thắp một ngọn đèn lên
Soi sáng người… mà sáng trước ở trong tim mình
Không cần ai phải nhớ tên
Chỉ cần biết hôm nay mình sống dịu dàng hơn
Thắp một ngọn đèn lên
Giữa gió đời vẫn đứng vững không chênh vênh
Cho đi đâu mất gì đâu
Mà sao thấy giàu thêm trong lòng
[Verse 2 – Rap]
Yeah
Không phải tiền, không phải danh
Mà là tâm mình bớt chật, bớt mong manh
Bớt hơn thua, bớt so đo
Bớt cái tôi cứ gào lên “phải được cho”
Mỗi lần nhường một bước, thấy mình cao hơn
Mỗi lần thôi giận dữ, thấy đời hiền hơn
Không cần ai trả ơn, không cần ai nhớ
Chỉ cần tối về ngủ yên, lòng không trăn trở
Tôi từng nghĩ cho đi là mất
Giờ mới biết là đang tháo xiềng cho tâm mình thoát
Người nhận được gì — có thể tôi không hay
Nhưng tôi nhận bình yên… ngay tại đây
[Pre-Chorus]
Khi không còn đợi ai trả lại
Tự nhiên lòng bớt những đêm dài
Không ai nợ mình, mình chẳng nợ ai
Chỉ còn lại một trái tim đang thở rất dài
[Chorus]
Giống như thắp một ngọn đèn lên
Soi sáng người… mà sáng trước ở trong tim mình
Không cần ai phải nhớ tên
Chỉ cần biết hôm nay mình sống dịu dàng hơn
Thắp một ngọn đèn lên
Giữa gió đời vẫn đứng vững không chênh vênh
Cho đi đâu mất gì đâu
Mà sao thấy giàu thêm trong lòng
[Bridge – half-rap, half-melody]
Nếu một ngày thế giới lạnh hơn
Thì mình làm người nhóm lửa trước
Nếu một ngày lòng người khép cửa
Thì mình là người gõ nhẹ yêu thương
Không cần làm mặt trời đâu
Chỉ một đốm sáng nhỏ nhiệm màu
Vì khi tay mình đang cầm ánh sáng
Bóng tối trong mình… tự rơi phía sau
[Final Chorus – nâng tông, đầy năng lượng]
Cứ thắp một ngọn đèn lên
Cho đêm dài bớt lạnh thêm
Dù ai có nhìn hay quên
Ánh sáng vẫn lớn dần trong tim
Thắp một ngọn đèn lên
Bạn sẽ thấy mình đổi khác từng đêm
Cho đi không mất gì đâu
Mà được cả một bầu trời trong lòng
Thứ Năm, 5 tháng 2, 2026
Lớp Xà Cừ
[Verse 1]
Có một hạt cát rơi vào lòng biển vắng
Nhỏ bé thôi mà nhói suốt tháng ngày
Con trai khép vỏ, ôm cơn đau thầm lặng
Không thể bỏ đi, cũng chẳng thể vơi đầy
[Pre-Chorus]
Nỗi đau ấy không lời
Ở lại như một vết xước
Nhưng chính nơi nhức nhối
Lại bắt đầu điều đẹp nhất
[Chorus]
Từng lớp xà cừ mỏng
Phủ lên điều làm ta đau
Không xua đi được hết
Chỉ học cách dịu lại sau
Từ hạt cát vô danh
Qua tháng năm trong tối
Một viên ngọc long lanh
Được sinh ra từ nhức nhối
[Verse 2]
Có những điều ta mang theo trong lặng lẽ
Vết thương xưa chưa biết gọi tên
Cứ mỗi lần nhớ lại tim còn khe khẽ
Như sóng ngầm chưa kịp lặng yên
[Pre-Chorus]
Ta từng mong quên đi
Những gì làm mình yếu đuối
Đâu biết chính điều ấy
Dạy tim mình biết dịu dàng
[Chorus]
Từng lớp xà cừ mỏng
Phủ lên điều làm ta đau
Không xua đi được hết
Chỉ học cách dịu lại sau
Từ hạt cát vô danh
Qua tháng năm trong tối
Một viên ngọc long lanh
Được sinh ra từ nhức nhối
[Bridge (rất nhẹ)]
Nếu đời không vướng cát
Ta đã chẳng sâu hơn
Nếu tim chưa từng xước
Đâu hiểu cách yêu thương
[Final Chorus (mở hơn, ấm hơn)]
Từng lớp xà cừ sáng
Phủ lên những ngày qua
Không làm ta cứng lại
Mà khiến tim hiền hoà
Từ những điều rất đau
Ta lớn lên
Thứ Tư, 4 tháng 2, 2026
Tempered
[ Verse 1]
I thought the heat meant something went wrong
Flames licking everything I was
Edges bending, losing form
Soft where I once was strong
I heard the hammer like a curse
Every strike a reason to break
Didn’t know the fire and the hurt
Were shaping what I’d someday make
[Pre-Chorus]
In the glow of the furnace light
I was sure I wouldn’t survive
But metal doesn’t learn its strength
Until it’s pulled from the fire alive
[Chorus]
Strike me, shape me, don’t let me stay the same
I am more than untested steel and borrowed names
Through the burning, through the blame
I’m becoming something flame can’t claim
Not just surviving the pain I knew
I am tempered — made true
[Verse 2]
Every scar a cooling line
Written where the red once shone
What felt like ruin at the time
Was weakness finally overthrown
The heat that tried to make me fall
Burned away what couldn’t last
What remains has faced it all
Harder than my fragile past
[Pre-Chorus]
Now the hammer doesn’t sound
Like the end of who I am
It’s the rhythm of a strength
Only fire understands
[Chorus]
Strike me, shape me, don’t let me stay the same
I am more than untested steel and borrowed names
Through the burning, through the blame
I’m becoming something flame can’t claim
Not just surviving the pain I knew
I am tempered — made true
[Bridge (soft, intimate → rising)]
If I never faced the flame
I would never know my frame
If I never felt the strain
I would still be half-made
Let the furnace roar
I’m not afraid anymore
[Final Chorus (bigger, layered vocals)]
Strike me, shape me, I won’t fear the flame
Every trial carves my real name
Through the burning, through the pain
There is nothing here in vain
What was broken made me new
I am tempered
I came through
‐------‐--------------------------------------------------
Dịch bởi Google Translate.google.com
[Verse 1]
Tôi nghĩ sức nóng có nghĩa là điều gì đó đã sai
Ngọn lửa liếm láp mọi thứ thuộc về tôi
Những cạnh cong vênh, mất đi hình dạng
Mềm mại nơi tôi từng mạnh mẽ
Tôi nghe tiếng búa như một lời nguyền rủa
Mỗi cú đánh là một lý do để vỡ vụn
Tôi không biết lửa và nỗi đau
Đang định hình những gì tôi sẽ tạo ra trong tương lai
[Pre-Chorus]
Trong ánh sáng rực rỡ của lò nung
Tôi chắc chắn mình sẽ không sống sót
Nhưng kim loại không học được sức mạnh của nó
Cho đến khi nó được kéo ra khỏi lửa còn sống
[Chorus]
Đánh tôi, định hình tôi, đừng để tôi mãi như cũ
Tôi hơn cả thép chưa được thử thách và những cái tên mượn
Qua sự thiêu đốt, qua sự đổ lỗi
Tôi đang trở thành thứ mà ngọn lửa không thể chiếm đoạt
Không chỉ sống sót qua nỗi đau mà tôi đã biết
Tôi đã được tôi luyện — trở nên chân thật
[Verse 2]
Mỗi vết sẹo là một đường nét nguội lạnh
Được viết ở nơi Sắc đỏ từng rực rỡ
Điều tưởng chừng như sự sụp đổ lúc đó
Lại là sự yếu đuối cuối cùng bị đánh bại
Sức nóng từng cố gắng quật ngã tôi
Đã thiêu rụi những gì không thể tồn tại mãi
Những gì còn lại đã trải qua tất cả
Cứng rắn hơn cả quá khứ mong manh của tôi
[Trước điệp khúc]
Giờ đây tiếng búa không còn vang lên
Như là sự kết thúc của con người tôi
Đó là nhịp điệu của sức mạnh
Chỉ có lửa mới hiểu
[Điệp khúc]
Đánh tôi, nhào nặn tôi, đừng để tôi mãi như cũ
Tôi hơn cả thép chưa được thử thách và những cái tên mượn
Qua sự thiêu đốt, qua sự đổ lỗi
Tôi đang trở thành thứ mà ngọn lửa không thể chiếm đoạt
Không chỉ sống sót qua nỗi đau tôi từng biết
Tôi đã được tôi luyện — được tôi luyện thành sự thật
[Cầu nối (nhẹ nhàng, thân mật → dâng cao)]
Nếu tôi chưa từng đối mặt với ngọn lửa
Tôi sẽ không bao giờ biết được bản chất của mình
Nếu tôi chưa từng cảm nhận được sự căng thẳng
Tôi vẫn sẽ chỉ là một nửa chưa hoàn thiện
Hãy để lò lửa gầm rú
Tôi không còn sợ hãi nữa
[Điệp khúc cuối (giọng hát lớn hơn, nhiều lớp)]
Đánh tôi, nhào nặn tôi, tôi Sẽ không sợ ngọn lửa
Mỗi thử thách khắc ghi tên thật của tôi
Qua lửa thiêu, qua nỗi đau
Không có gì ở đây là vô ích
Những gì đã vỡ vụn đã tôi luyện tôi thành người mới
Tôi đã vượt qua
Tôi đã vượt qua
Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2026
Xuân Gõ Cửa
“Xuân… xuân… xuân về…”
[Verse 1 – Bass Solo]
Nắng mới hong mềm trên hiên nhà nhỏ
Cành mai rung rinh nghiêng mình trước gió
Én liệng vòng vẽ nét xuân lên
Trời thay áo bằng màu xanh rất biếc
Mây cũng trôi như nhẹ bước chân
Nghe đâu đó đất trời đang thầm nhắc
Rằng xuân về rất gần… rất gần…
Mẹ quét lại sân, cha treo câu đối
Nồi bánh chưng nghi ngút khói chiều
Chợ hoa cuối năm đông như mở hội
Tiếng cười chen giữa sắc màu yêu
Tay nâng niu từng nhành mai mới chọn
Nhang trầm thơm trong mâm cỗ đợi
Những việc quen bao đời vẫn thế
Mà năm nào cũng thấy bồi hồi
Phố bắt đầu khoác lên màu đỏ thắm
Đèn lung linh lay động khung trời
Mùi bánh mứt, mùi áo mới thơm nắng
Gọi bước chân ai cũng vội hơn thôi
[Chorus – FULL CHOIR]
Xuân gõ cửa, xuân vào tim
Theo tiếng cười ấm êm trước thềm
Xuân gõ cửa, xuân vào nhà
Mang yêu thương đi khắp mọi ngả
Bao muộn phiền khép lại phía sau
Nụ cười nở thay lời chào
Xuân không chỉ đến bên ngoài
Xuân đang ngời sáng trong mỗi chúng ta
[Verse 3 – Bass Solo / Choir Response]
Solo: Trẻ con mong từng bao lì xì đỏ
Choir (echo): Lì xì đỏ thắm tay em
Solo: Áo dài bay giữa con đường gió
Choir (echo): Xuân đi giữa phố quen
Solo: Chợt nghe tiếng rộn ràng đâu đó
Choir (soft harmony): Rộn ràng xuân sang
Solo: Cả thành phố bỗng nhiên trẻ lại
Trong khoảnh khắc giao thừa xôn xao
[Bridge – Soft Bass Solo → Choir Swell]
Khói nhang bay trong giây phút lặng
Cả gia đình đứng trước bàn thờ
Một năm cũ nhẹ khép lại
Bao điều lành theo lời khấn đang chờ
(Choir enters softly)
Ngoài kia trời vừa sang năm mới
Trong tim người cũng nở mùa xuân
Một lời chúc trao nhau khẽ nói
Mà ấm lòng hơn mọi thanh âm
Xuân gõ cửa, xuân vào tim
Rực sắc hoa nắng mới dịu êm
Xuân gõ cửa, xuân vào đời
Cho yêu thương sáng lên nụ cười
Tay trong tay giữa trời năm mới
Nghe đất trời cũng đang vui
Xuân không chỉ là mùa ghé qua
Xuân là khi ta sống chan hòa
Xuân gõ cửa…
Xuân vào tim…
Xuân… đang ở đây…
Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026
Trong Chiếc Kén Im Lặng
[Verse 1]
Có một lần tôi tưởng mình đang lớn
Chỉ là thay vài thói quen buồn
Giữ lại những điều quen thuộc cũ
Như con sâu vẫn nghĩ mình là sâu luôn
Nhưng đời không sửa ta bằng vá víu
Không nới rộng chiếc áo đã chật rồi
Đời đưa ta vào một mùa rất lạ
Nơi mọi đường quen bỗng rụng khỏi môi
[Pre-Chorus]
Tôi bước vào một chiếc kén vô hình
Không tiếng vỗ tay, không người chứng kiến
Chỉ có bóng tối và nhịp tim rất nhỏ
Và cảm giác mình… đang dần biến mất
[Chorus]
Hoá ra trưởng thành là tan ra trước đã
Là dám mềm đi giữa lúc tưởng gãy rời
Là để cái “tôi” từng mang như áo giáp
Lặng lẽ rơi… như lá cuối mùa thôi
Trong chiếc kén không ai nhìn thấy được
Có một cuộc đời đang học cách buông
Không phải chết đi — mà là thôi bám víu
Để một hình hài khác biết đường sinh sôi
[Verse 2]
Từng lớp sợ hãi rơi như da cũ
Từng niềm tin xưa hoá nước trôi đi
Tôi không còn biết mình là ai nữa
Chỉ biết yên nằm… và thở những điều gì
Không còn chạy theo câu trả lời sẵn
Không còn cần phải tỏ ra mạnh mẽ
Bên trong sự vỡ vụn rất khẽ
Một đôi cánh nào đang học cách hình thành
[Bridge – nhẹ, thì thầm]
Không ai thấy
Không ai hay
Ngày tôi biến mất khỏi chính tôi
Lại là ngày
Một bầu trời
Bắt đầu mở cửa
[Final Chorus]
Hoá ra tự do không đến từ cố gắng
Mà từ lúc thôi ép mình thành ai
Như con sâu phải chấp nhận tan chảy
Mới chạm vào giấc mơ biết bay
Nếu bạn đang ở trong vùng tối ấy
Đừng vội tin mình đang lạc đường
Có thể bạn đang trong chiếc kén lặng
Nơi một đôi cánh
đang âm thầm…
tìm sức sống.
Thứ Hai, 26 tháng 1, 2026
Xuân Về Trong Gió
[Verse 1]
Gió xuân về mát lành trên phố nhỏ
Nắng nghiêng nghiêng hong áo mới sân nhà
Chồi non biếc khẽ lay theo nhịp thở
Đất trời như vừa trẻ lại hiền hòa
[Verse 2]
Thoảng đâu đây mùi pháo xuân năm cũ
Hòa mùi bánh chưng, dưa món, mứt gừng
Khói bếp sớm quyện vào trong ký ức
Gọi Tết về ấm áp đến lạ lùng
[Pre-Chorus]
Sắc đỏ câu đối treo trước hiên
Tiếng cười vang khắp mọi miền
Ly trà thơm, tay ai trao nhẹ
Nghe yêu thương đầy thêm
[Chorus]
Tết đến rồi, lòng người mở hội
Bao lo toan xin gửi lại sau lưng
Chúc cho nhau một năm sáng lối
Mơ ước xanh như lộc biếc đầu xuân
Tết đến rồi, đất trời thay áo
Tim rộn ràng theo nhịp trống khai niên
Cười lên nhé, cho mùa xuân nghe thấy
Hy vọng về trong từng bước bình yên
[Verse 3]
Màu áo mới trẻ thơ khoe trước ngõ
Cánh mai vàng ôm nắng sớm long lanh
Tiếng chúc Tết đi qua từng khung cửa
Mang mùa xuân trải khắp mọi tâm tình
[Bridge]
Cho năm mới dịu dàng như gió
Cho yêu thương ở lại không rời
Cho hạnh phúc nở hoa trước ngõ
Cho an nhiên sáng mãi trong đời
[Final Chorus]
Tết đến rồi, nâng ly chào nhé
Chúc an khang, chúc vạn điều may
Xuân đang hát trên môi từng kẻ
Gieo niềm tin cho trọn năm này
Tết đến rồi — ta cùng bước tới
Mang trong tim nắng ấm sum vầy
Dẫu mai có bao điều đang đợi
Vẫn mỉm cười đón gió xuân bay
Thứ Tư, 21 tháng 1, 2026
Not the Conclusion
[Verse 1]
I remember the room,
same chair by the window,
rain tapping answers I didn’t ask.
One sentence stayed longer than the night:
“You’re not enough.”
I didn’t hear it as sound,
I took it as truth.
Back then,
I didn’t know the difference
between what happened
and what I decided it meant.
[Verse 2]
Memory is strange,
it doesn’t store events,
it stores meaning.
And meaning bends
to the shape of who we are
when we remember.
I wasn’t seeing the past,
I was replaying myself
through an unexamined lens.
[Pre-Chorus]
An experience is just a moment passing through.
A conclusion is what stays
and calls itself “me”.
[Chorus]
I am not the conclusion
my memory once made.
I am not the story
fear was paid to tell.
What happened, happened.
What I became from it—
that part was optional.
[Verse 3 (Concrete example)]
Like a cracked cup on the table,
still warm, still holding tea.
Once, I called it broken,
unusable, done.
Now I see:
it never failed its purpose,
only my expectation.
The crack was real.
The judgment was extra.
[Bridge]
Understanding myself
didn’t erase the memory.
It changed the angle of light.
Same past.
Different weight.
[Final Chorus]
Memory doesn’t bind me.
Identification does.
When I stop calling memory “I”,
it finally learns to rest.
[Outro]
This is not forgetting.
This is returning things
to where they belong.
Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2026
Bớt Làm Khổ Mình
[Verse 1]
Căn phòng vẫn thế,
chiếc ghế vẫn đặt nơi quen
Cơn mưa không làm ta ướt
chỉ là tay cứ níu bầu trời phải trong xanh
Khổ không nằm trong tiếng ồn ngoài cửa
mà ở bản đồ ta vẽ sẵn trong đầu
Mọi thứ trôi lệch một nhịp
là lòng đã bắt đầu chống lại dòng chảy
[Pre-Chorus]
Ta không đau vì đời không như ý
Ta đau vì ý phải giống đời
[Verse 2]
Có những ngày ta muốn mình đúng
muốn cao hơn, sáng hơn ai
Nhưng càng so, lòng càng hẹp
càng thắng, tâm lại càng mỏi
Tu không để đứng trên người khác
không để khoác thêm danh xưng hiền
Chỉ để khi khép cửa một mình
Ta học cách bớt làm khổ mình
[Chorus]
Buông không phải là đánh rơi
cũng chẳng phải quay lưng bỏ chạy
Buông là nhận ra trên vai mình
đang mang những món đồ… chưa từng được trao tay
Buông ánh nhìn của người khác
buông kịch bản phải được vẹn toàn
Khi tay mở ra thật chậm
vai tự nhiên nhẹ hơn ngàn lời than
[Verse 3]
Có những ký ức không còn ở lại
nhưng ta vẫn giữ chìa khóa trong tim
Có những mong cầu đã qua mùa
nhưng ta tưới nước mỗi ngày bằng niềm tin cũ kỹ
Buông không làm ta nghèo đi
chỉ trả lại chỗ trống cho hiện tiền
Nơi hơi thở vừa đủ sâu
và bước chân thôi vội đếm thời gian
[Bridge]
Không cần đến đích sớm
con đường chẳng chấm điểm ai
Tu không đo bằng tốc độ
mà bằng sự thật trong từng giây còn lại
Nếu mệt, cứ ngồi xuống
nếu rối, chỉ cần thấy rối
Trung thực với khoảnh khắc này
đã là đi rồi, không cần hỏi lối
[Outro]
Con đường tu tập không cần gấp gáp.
Chỉ cần trung thực với từng khoảnh khắc đang có mặt.
Mọi thứ bắt đầu từ việc bớt làm khổ mình.
Hãy lắng nghe Jotika.
Thứ Tư, 14 tháng 1, 2026
Nói Không với FOMO
[Verse 1 – Mạng xã hội]
Đêm trôi chậm, tay lướt qua đời người khác.
Hoàng hôn không phải của tôi, thành công được chỉnh màu cho vừa mắt.
Mệt rồi — vẫn xem, sợ tắt đi là chậm hơn ai.
Như thể im lặng đồng nghĩa với việc tôi vừa đánh mất một thứ gì.
[Verse 2 – Công việc]
Thêm một cuộc gọi, thêm một việc, thêm lần nữa: “chỉ chút thôi”.
Gật đầu tới lúc hơi thở trải mỏng trên sàn mệt mỏi.
Người ta nói phải cày thì mới sống, nên tôi thức cùng đồng hồ.
Nhưng chạy theo mọi cơ hội làm tôi chẳng còn lại gì cho mình sau đó.
[Verse 3 – Tiền bạc]
Màn hình nhấp nháy, ai cũng đang thắng — ít nhất là họ nói vậy.
Tôi nhảy lên chuyến tàu nửa nhắm mắt, chỉ vì sợ mình đến trễ.
Mua giấc mơ bằng tin đồn, bán sự bình yên để đổi một màn khoe.
Những quyết định quá nhanh để lại món nợ mà tôi vẫn đang gánh về.
[Verse 4 – Con người]
Cười trong căn phòng mà tôi biết mình không thuộc về.
Nói đúng lúc, để bản thân đứng ngoài lề.
Tôi sợ những đêm trống rỗng hơn những lời chào giả vờ.
Nên tôi ở lại nơi trái tim mình đã nói “không” từ bao giờ.
[Verse 5 – Học hỏi & thời gian]
Lưu cả trăm bài học, chẳng cái nào đi đến cùng.
Bận chuẩn bị để sẵn sàng, nhưng chưa từng bắt đầu đúng lúc.
Chạy theo mọi thứ, chỉ vì sợ chậm hơn dòng người.
Đến khi quên mất vì sao mình khởi hành từ những năm rất xa rồi.
[Outro]
Sống là chọn — và để phần còn lại được rời đi.
Nói không với FOMO!
Thứ Ba, 13 tháng 1, 2026
Choose It Well
We trade our hours
for a glowing screen,
scrolling through
a life we’ve never been.
Days fall quiet,
nights repeat,
dreams grow old
on the edge of sleep.
Time isn’t loud
when it slips away,
no goodbye,
no word to say.
One more “later”,
one delay—
and a year
just walks away.
[Pre-Chorus]
It’s not about
how fast we run,
but knowing why
we’ve just begun.
[Chorus]
If life is brief,
then choose with care.
Every step,
every yes,
every prayer.
Not every road
is worth the cost,
not every win
is worth what’s lost.
[Verse 2]
Living awake,
not burning out.
Listening more
than chasing loud.
Some fires warm,
some only scar—
wisdom knows
the kind they are.
[Pre-Chorus 2]
We don’t live best
by acting blind,
but staying here,
one breath at a time.
[Chorus]
If time is limited,
choose what stays.
Hands that build,
not just display.
It’s not “no tomorrow”
we pretend to see,
today still asks
responsibility.
[Bridge]
Not every risk
is brave or true,
some are just fear
in a louder suit.
Living fully
doesn’t mean to flee,
sometimes it’s
standing still
and choosing to be.
[Final Chorus / Outro]
So I live aware,
not reckless, loud.
I place my heart
where it counts.
One life, one chance
to choose it well—
You only live once…
YOLO.
Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2026
Vết Nứt Của Ánh Nắng
[Verse 1]
Buổi sáng chậm,
ánh nắng dừng lại trên vết nứt của tường
Cái ly sứ mẻ miệng
vẫn giữ được hơi ấm bàn tay
Không có gì cần thay
chỉ có thời gian đang thở
và tôi ngồi yên
giữa những điều chưa từng hoàn thiện
[Verse 2]
Con đường cũ
dẫn tôi đi vòng xa hơn dự định
Một chiếc lá khô
nằm sai chỗ giữa mùa mưa
Tôi không cúi xuống nhặt
cũng không bước qua vội
Chỉ nhìn nó nằm kia
như mọi chuyện từng xảy ra
[Pre-Chorus]
Có những điều
không cần sáng rõ
chỉ cần còn thật
khi đêm xuống
[Chorus]
Tôi học cách ở lại
với những gì chưa trọn vẹn
Không hỏi vì sao thiếu
không tiếc điều đã rơi
Nếu lòng còn biết lắng nghe
tiếng thở dài của gió
thì một đời người
cũng đủ yên rồi
[Bridge]
Bàn tay này đã cũ
nhưng vẫn nhớ cách nắm
Những vết xước trên tim
kể chuyện mà lời không cần
Tôi không tìm thêm nữa
chỉ ngồi xuống cạnh mình
như một người quen cũ
đã đi lạc rất lâu
[Final Chorus – nhẹ hơn]
Ở đây
mọi thứ được phép chậm
được phép sai
được phép già đi
Và trong khoảnh khắc đó
tôi gọi tên điều này là
wabi sabi
Thứ Năm, 8 tháng 1, 2026
Where Light Enters (Vết Nứt Của Ánh Nắng)
Bản tiếng Việt: Vết Nứt Của Ánh Nắng
[Verse 1]
The morning moves slow,
light rests in a crack on the wall.
A porcelain cup, softly broken,
still holds the warmth of a hand.
Nothing here needs fixing,
only time, learning to breathe.
I stay where I am,
with things never meant to be complete.
[Verse 2]
An old road leads me
further than I had planned.
A dry leaf stays quiet,
out of place in the rain.
I don’t bend down to take it,
I don’t hurry away.
I let it remain there,
like all the things that once stayed.
[Pre-Chorus]
Some things
don’t need the light,
they only need truth
when night comes down.
[Chorus]
I’m learning to stay
with what isn’t whole yet.
No asking what’s missing,
no holding what’s gone.
If the heart still can listen
to the sigh of the wind,
then one single lifetime
is quiet enough.
[Bridge]
These hands are older now,
but they remember how to hold.
Every mark on the heart
says more than words ever could.
I stop searching for more,
I sit down beside myself,
like someone familiar
who’s been lost for so long.
[Final Chorus – softer]
Here,
everything’s allowed to slow down,
allowed to be wrong,
allowed to grow old.
And in this moment,
I call this way of staying
wabi sabi
Sáng và Tối
Sáng không đến để xua đêm
Đêm chẳng ở để che sáng
Chỉ là ánh sáng dừng chân
Rồi quay lại… theo vòng nắng
Ngày không thắng đêm bao giờ
Chỉ đổi vai trong dòng chảy
Ta gọi tên cho dễ hiểu
Rồi quên mất… mọi thứ vẫn liền tay
[Chorus]
Giữa sáng và tối
Không có ranh giới nào đâu
Chỉ là ta đứng lại
Nhìn sâu… vào chính mình
Giữa sáng và tối
Một nhịp thở rất nhiệm mầu
Khi buông điều cần buông
Ta chạm… được bình minh
[Verse 2]
Có những lúc ta lạc đường
Giữa mờ sương và hoàng hôn
Ngỡ bóng đêm là kết thúc
Nhưng là chỗ… ánh sáng sinh ra
Vui buồn cũng như ngày đêm
Đến rồi đi – không giữ mãi
Khi ta thôi tìm đối nghịch
Mọi thứ bỗng… dịu dàng hơn
[Chorus – soft repeat]
Giữa sáng và tối
Không có ranh giới nào đâu
Chỉ là ta đứng lại
Nghe tim… đang thở đều
[Outro]
Không cần chọn sáng hay đêm
Chỉ cần ở yên… trong khoảnh khắc
Vì giữa sáng và tối
Ta học cách… trở về
Ôm Rơm
Tôi ôm chuyện không phải của mình
Từ những chiều chẳng ai nhờ vả
Một lời người nói vu vơ
Mà tôi mang đi suốt cả đêm dài
[Verse 2]
Tôi ôm nỗi buồn chưa từng đến
Ôm cả ngày mai chưa xảy ra
Rơm thì nhẹ khi nằm trên đất
Mà sao ôm vào lại nặng ta
[Pre-Chorus]
Có những thứ không làm tôi ấm
Chỉ làm lưng tôi cúi thấp hơn
[Chorus]
Tôi mệt vì mang theo quá nhiều
Những điều chẳng nuôi lớn tâm hồn
Ôm rơm nên bụng tôi nặng
Dù chẳng giữ được hạt lúa nào trong tay
[Verse 3]
Tôi ôm cả phần người khác sống
Cả trách nhiệm họ chưa từng giao
Muốn mọi thứ đều yên ổn
Nên quên mất mình cũng cần thở ra
[Bridge]
Đến một ngày tôi đặt rơm xuống
Nghe lòng nhẹ hơn tiếng gió qua
Hóa ra tôi không mất gì cả
Chỉ trả lại đúng chỗ cho ta
[Final Chorus]
Không ôm nữa những điều không thuộc
Không giữ những gì không sinh hoa
Khi tay rỗng, tim tôi đủ chỗ
Cho bình yên ghé lại thật thà
[Outro]
Rơm nằm yên khi không bị ôm
Còn tôi yên khi biết buông ra
Thứ Tư, 7 tháng 1, 2026
Chỉ Trong Lúc Này
Cha… cha… cha…
…ừ, cứ thế thôi
[Verse 1]
Đèn nghiêng — bên vai phố
Gió chạm — ngang nụ cười
Không cần — tên hay tuổi
Chỉ cần — gần thêm thôi
[Pre-Chorus]
Bước chân em — chậm lại
Tim anh — lạc một nhịp
Đêm nay — không hứa hẹn
Chỉ nghe — mình đang thở
[Chorus]
Cha cha cha — xoay một vòng nữa đi
Quên ngày mai — quên luôn lý trí
Cha cha cha — tay chạm rất khẽ thôi
Giữ khoảnh khắc này — đừng gọi tên gì
[Verse 2]
Ly còn — nguyên vị ấm
Mắt còn — nguyên điều vui
Không cần — câu sâu sắc
Chỉ cần — em ở đây
[Pre-Chorus 2]
Nhạc lên — không giải thích
Ta hiểu — bằng bước chân
Nếu đời — là một thoáng
Thì ta — đang đúng lúc
[Chorus 2]
Cha cha cha — xoay một vòng nữa đi
Thành phố — cũng đang mỉm cười
Cha cha cha — tim đập rất thật thà
Chỉ trong lúc này — là đủ để tin
[Bridge]
Nếu mai — có xa
…cũng không sao
Vì ngay lúc này
…ta đang sống — trọn
[Final Chorus]
Cha cha cha — thêm một nhịp nữa thôi
Không cần giữ — không cần buông vội
Cha cha cha — môi cười rất yên
Chỉ trong lúc này…
…ta là hiện tại
[Outro]
Cha… cha… cha…
…lúc này thôi